Bài viết

MÃI NẰM LẠI Ở TUỔI HAI MƯƠI

Có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ thì sống mãi cùng non sông đất nước. Ông Sải Chúng Văn là một người như thế – người lính đã nằm lại giữa chiến dịch bảo vệ biên giới năm 1984, tại chốt Rừng Xanh, khi tuổi đời vừa tròn 20.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Thanh Thủy (Đoàn xã Thanh Thủy)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ thì sống mãi cùng non sông đất nước. Ông Sải Chúng Văn là một người như thế – người lính đã nằm lại giữa chiến dịch bảo vệ biên giới năm 1984, tại chốt Rừng Xanh, khi tuổi đời vừa tròn 20.

          Năm ấy, biên cương Tổ quốc chưa yên. Những người lính trẻ, phần lớn là con em đồng bào các dân tộc vùng cao, gác lại cuộc sống bình dị nơi bản làng, khoác lên mình màu áo lính, lên đường giữ đất, giữ rừng, giữ từng tấc biên cương thiêng liêng của Tổ quốc. Ông Sải Chúng Văn cũng ra đi như thế, mang theo tuổi trẻ, những ước mơ còn dang dở và lời hẹn ước chưa kịp nói thành lời.

          Trong một lần thực hiện nhiệm vụ trinh sát tại khu vực chốt Rừng Xanh, ông không may rơi vào tay địch. Giữa rừng sâu, trong hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt, ông đã anh dũng hy sinh. Đến nay, thi thể của ông vẫn chưa được tìm thấy, chỉ còn lại nỗi đau đáu khôn nguôi trong lòng gia đình, đồng đội và quê hương.

  Không có nấm mồ để hương khói, không có bia đá khắc tên nơi nghĩa trang, nhưng ông đã hóa thân vào núi rừng biên cương, vào từng cánh rừng, từng lối mòn nơi Tổ quốc cần được chở che. Sự hy sinh của ông và biết bao người lính năm ấy đã đổi lấy sự bình yên cho hôm nay, để đất nước được sống trong hòa bình, để những thế hệ sau được lớn lên trong độc lập, tự do. Ông Sải Chúng Văn đã mãi mãi nằm lại ở tuổi hai mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng chính sự dừng lại ấy đã mở ra những mùa xuân bình yên cho dân tộc. Thời gian có thể trôi đi, nhưng tên ông, câu chuyện về ông và sự hy sinh thầm lặng ấy sẽ không bao giờ bị lãng quên. Câu chuyện thời hoa lửa của ông là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ hôm nay và mai sau: Hòa bình không tự nhiên có. Tổ quốc được giữ gìn bằng máu xương của những con người bình dị mà vĩ đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÃI NẰM LẠI Ở TUỔI HAI MƯƠI | Câu chuyện thời hoa lửa