MAI NGỌC THOẢNG – NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN CẮN CHẶT DÂY VƯỢT SÔNG THẠCH HÃN
Mai Ngọc Thoảng sinh năm 1953, dân tộc Mường, quê xã Ngọc Trạo, huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa, nhập ngũ tháng 1-1971. Trong Chiến dịch Quảng Trị năm 1972, ông là tiểu đội trưởng thông tin thuộc Trung đoàn 48, Sư đoàn 320, trực tiếp bảo đảm đường dây giữa chiến trường ác liệt. Năm lần ông vượt sông Thạch Hãn dưới bom đạn để nối dây; có lần pháo nổ cách khoảng 10 mét, hất ông lên rồi nhấn chìm xuống nước nhưng ông vẫn cắn chặt dây trong miệng, tiếp tục bơi vào bờ. Ngày 23-9-1973, Mai Ngọc Thoảng được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Mùa hè năm 1972, Quảng Trị chìm trong bom đạn.
Giữa chiến trường ấy, những đường dây thông tin mảnh nhỏ chạy qua đồng ruộng, hố bom, trận địa và vượt cả dòng Thạch Hãn trở thành những “mạch máu” nối sở chỉ huy với các đơn vị chiến đấu.
Bom có thể phá đứt dây.
Pháo có thể vùi lấp người lính.
Nhưng thông tin không được phép gián đoạn.
Trong những người ngày đêm giữ lấy mạch liên lạc ấy có một chàng trai dân tộc Mường mới mười chín tuổi:
Mai Ngọc Thoảng.
Ông sinh năm 1953 tại xã Ngọc Trạo, huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa. Tháng 1-1971, Mai Ngọc Thoảng nhập ngũ. Đến năm 1972, ông là hạ sĩ, tiểu đội trưởng thông tin thuộc Đại đội 18, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320, Mặt trận B5.
Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng chiến trường Quảng Trị nhanh chóng đặt người tiểu đội trưởng trước những thử thách khắc nghiệt.
ĐƯỜNG DÂY GIỮA BÃI BOM
Nhiệm vụ của Mai Ngọc Thoảng và đồng đội là giữ cho đường dây thông tin luôn hoạt động.
Nhưng nơi đường dây đi qua cũng là nơi bom và pháo địch liên tục đánh xuống.
Dây đứt.
Người lính thông tin phải ra nối.
Vừa nối xong, bom pháo lại có thể cắt đứt một đoạn khác.
Có những lần, Mai Ngọc Thoảng phải nằm ngay giữa bãi bom, bãi pháo để nối dây. Có lúc bom đạn vùi lấp cả người ông. Khi tỉnh lại, việc đầu tiên vẫn là tiếp tục tìm đoạn dây bị đứt để sửa chữa.
Không chỉ đối mặt với bom pháo, những người lính thông tin còn có thể chạm địch bất cứ lúc nào.
Đêm 3-4-1972, khi cùng một chiến sĩ kiểm tra đoạn dây gần Cam Lộ, Mai Ngọc Thoảng bất ngờ gặp địch.
Ông lập tức nổ súng.
Hai tên địch bị tiêu diệt, một tên đầu hàng, số còn lại bỏ chạy.
Đường dây được bảo vệ an toàn.
Rồi người tiểu đội trưởng lại trở về với công việc của mình.
12 GIỜ SỬA DÂY – 10 PHÚT SAU LẠI THÔNG
Ngày 5-7-1972, trong Thành Cổ Quảng Trị, Mai Ngọc Thoảng cùng đồng đội đã làm việc liên tục suốt:
12 GIỜ
Cuối cùng đường dây được sửa xong.
Ông vừa trở về đến hầm thì pháo địch lại đánh tới.
Dây lại đứt.
Ngoài kia, bộ binh địch đang phản kích.
Bom pháo vẫn trùm lên trận địa.
Mai Ngọc Thoảng lập tức lao khỏi hầm.
Ông vượt qua khu vực đang bị đánh phá, tìm đến đoạn dây bị đứt và khẩn trương nối lại.
Chỉ sau:
10 PHÚT
đường dây lại thông suốt.
Mệnh lệnh chỉ huy tiếp tục được truyền tới các đơn vị đang chiến đấu.
BÒ QUA HỐ BOM GIỮ LIÊN LẠC CHO THÀNH CỔ
6 giờ sáng ngày 13-7-1972, pháo địch lại trút xuống Thành Cổ.
Đường dây bị cắt đứt ở nhiều đoạn.
Không thể chạy trên mặt đất giữa hỏa lực dữ dội, Mai Ngọc Thoảng tận dụng những hố bom, hố pháo làm nơi che chắn.
Ông bò từ hố này sang hố khác, lần theo đường dây.
Tìm thấy một đoạn đứt.
Nối lại.
Tiếp tục bò.
Tìm đoạn tiếp theo.
Trong cuộc chiến ấy, từng mét dây được khôi phục đồng nghĩa với việc thêm một phần hệ thống chỉ huy được nối liền.
Nhưng thử thách nguy hiểm hơn còn nằm ở phía trước.
Đó là sông Thạch Hãn.
NĂM LẦN VƯỢT SÔNG THẠCH HÃN
Đường dây thông tin phải vượt qua sông.
Khi dây bị hỏng, người lính cũng phải vượt sông để sửa chữa.
Mai Ngọc Thoảng đã:
5 LẦN XUNG PHONG VƯỢT SÔNG THẠCH HÃN
Cả năm lần đều diễn ra dưới bom đạn.
Và cả năm lần, ông đều hoàn thành nhiệm vụ.
Trong đó, ngày 14-7-1972 trở thành một dấu ấn đặc biệt.
Mai Ngọc Thoảng đang vượt sông để nối dây thì pháo địch bắn tới.
Hàng chục quả đạn liên tiếp rơi xuống khu vực mặt sông.
Một quả nổ cách ông khoảng:
10 MÉT
Sức ép vụ nổ hất người chiến sĩ trẻ lên khỏi mặt nước rồi nhấn chìm xuống.
Nhưng có một thứ ông vẫn giữ:
Sợi dây thông tin.
Mai Ngọc Thoảng cắn chặt sợi dây trong miệng, tiếp tục bơi về phía bờ.
Đó không chỉ là một sợi dây.
Ở đầu bên kia của nó là những đơn vị đang chiến đấu.
Ở phía sau là sở chỉ huy.
Mạch liên lạc ấy phải được nối lại.
Mai Ngọc Thoảng cố gắng bơi tiếp cho đến khi lên được bờ.
Rồi ông ngất đi.
Nhưng khi tỉnh lại, người lính thông tin ấy tiếp tục nối và sửa dây.
“DÙ KHÓ KHĂN ÁC LIỆT THẾ NÀO…”
Cuối tháng 7-1972, cuộc chiến ngày càng khốc liệt.
Tiểu đội của Mai Ngọc Thoảng lúc này:
CHỈ CÒN 5 NGƯỜI
Trời mưa nhiều.
Bom pháo đánh phá dữ dội.
Nhiệm vụ bảo đảm thông tin trong Thành Cổ ngày càng nặng nề trong khi quân số ngày càng ít.
Trước tình hình ấy, người tiểu đội trưởng động viên đồng đội:
“Dù khó khăn ác liệt thế nào, cũng cương quyết giữ vững thông tin liên lạc.”
Và năm người lính tiếp tục bám dây.
Họ vượt qua những trận pháo kích, những bãi bom và những đêm mưa để giữ cho hệ thống liên lạc hoạt động.
Tiểu đội Mai Ngọc Thoảng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong suốt giai đoạn cuối của chiến dịch.
KHÔNG CHỈ GIỮ DÂY, CÒN GIỮ TÌNH ĐỒNG ĐỘI
Ở Mai Ngọc Thoảng, lòng dũng cảm trên chiến trường đi cùng với sự giản dị trong cuộc sống.
Ông thường nhận phần khó khăn về mình và nhường thuận lợi cho đồng đội.
Có những lúc anh em mệt mỏi, ông làm thay nhiệm vụ để đồng đội được ngủ.
Khi thiếu thốn, ông nhường cơm, sẻ áo cho thương binh.
Trong chiến đấu, ông đi đầu.
Trong gian khổ, ông nhận phần khó.
Trong sinh hoạt, ông nghĩ đến đồng đội trước mình.
Chính những điều ấy khiến Mai Ngọc Thoảng được đồng đội yêu mến.
DẤU ẤN CÒN LẠI
Với những thành tích trong chiến đấu và bảo đảm thông tin liên lạc, Mai Ngọc Thoảng được tặng:
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất
🏅 1 bằng khen
Ngày 23 tháng 9 năm 1973, ông được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Có rất nhiều hình ảnh có thể kể về những người lính trong những ngày chiến đấu ở Quảng Trị năm 1972.
Với Mai Ngọc Thoảng, có lẽ hình ảnh khó quên nhất là người chiến sĩ thông tin giữa dòng Thạch Hãn, pháo nổ quanh mình, thân người bị sức ép nhấn chìm xuống nước nhưng miệng vẫn cắn chặt sợi dây.
Sợi dây ấy nhỏ bé giữa một chiến trường rộng lớn.
Nhưng với người lính thông tin, đó là mệnh lệnh, là trách nhiệm, là sự sống của hệ thống chỉ huy.
Người có thể bị bom vùi. Dòng sông có thể bị pháo đạn khuấy tung. Nhưng sợi dây liên lạc vẫn phải được đưa sang bờ.



