Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mai Ngọc Thoảng: Người nối mạch sống giữa dòng Thạch Hãn

Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Thanh Hóa22/08/2026xã Gia Phúc (Xã Gia Phúc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mai Ngọc Thoảng: Người nối mạch sống giữa dòng Thạch Hãn

Mai Ngọc Thoảng (sinh năm 1953) quê ở Ngọc Trạo, Thạch Thành, Thanh Hóa, là người dân tộc Mường. Năm 1970, khi mới 17 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Do người nhỏ bé, chỉ khoảng 38kg, ông từng không đủ tiêu chuẩn tuyển quân; vì quá quyết tâm, ông đã tìm cách tăng cân để được nhập ngũ.

Sau huấn luyện, ông được biên chế vào Đại đội 18, Trung đoàn 42, Sư đoàn 320B, làm nhiệm vụ thông tin liên lạc. Năm 1972, đơn vị được điều động vào chiến trường Quảng Trị, tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ.

Ở Thành cổ Quảng Trị, thông tin liên lạc chính là mạch máu của chiến đấu.

Mệnh lệnh từ sở chỉ huy phải đến được tiền tuyến.

Thông tin từ tiền tuyến phải được truyền về phía sau.

Chỉ cần đường dây bị đứt, việc chỉ huy có thể bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Vì vậy, những người lính thông tin phải thường xuyên lao ra giữa bom đạn để sửa chữa đường dây.

Ngày 13–14/7/1972, trong lúc chiến sự đặc biệt ác liệt, một đường dây liên lạc vượt qua sông Thạch Hãn liên tục bị bom pháo đánh đứt. Ba chiến sĩ trước đó đã hy sinh khi thực hiện nhiệm vụ nối dây.

Mai Ngọc Thoảng khi ấy là Tiểu đội trưởng Tiểu đội thông tin hữu tuyến.

Biết nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, ông vẫn xung phong đi nối đường dây cùng đồng đội Quách Mạnh Nhạc.

Hai người vượt qua mưa bom, bão đạn để tiếp cận đoạn dây bị đứt.

Thoảng bơi sang bên kia sông, tìm được đầu dây và kéo trở lại.

Nhưng giữa dòng Thạch Hãn, ông nhận ra dây không còn đủ để nối hai đầu vì đã bị đứt quá nhiều đoạn.

Pháo vẫn tiếp tục trút xuống.

Nếu đường dây tiếp tục mất liên lạc, công tác chỉ huy chiến đấu sẽ bị ảnh hưởng.

Trong khoảnh khắc ấy, Mai Ngọc Thoảng nghĩ ra một cách đặc biệt.

Ông dùng miệng ngậm hai đầu dây để tạo thành một “cầu dẫn điện sống”, giữ cho thông tin được thông suốt.

Ông phải giữ nguyên tư thế ấy giữa dòng nước và bom pháo trong khoảng 30 phút. Dòng điện khiến cơ thể ông bị tê giật, ông ngất đi, nhưng sau khi tỉnh lại vẫn tiếp tục nhiệm vụ.

Điều đáng nói là ông không phải người duy nhất có mặt trong trận chiến ấy.

Xung quanh ông là những người lính đang chiến đấu, những người đồng đội đã hy sinh và một dòng sông ngày ngày hứng chịu bom pháo.

Ông hiểu rằng nếu đường dây không được nối lại, phía trước sẽ mất liên lạc với sở chỉ huy.

Vì vậy, ông phải giữ.

Giữ bằng đôi tay.

Giữ bằng đôi chân.

Và cuối cùng, giữ bằng chính cơ thể mình.

Những đóng góp của Mai Ngọc Thoảng trong chiến đấu tại Quảng Trị được ghi nhận bằng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất. Ngày 23/9/1973, khi vừa tròn 20 tuổi, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Điều đặc biệt ở Mai Ngọc Thoảng là ông không trực tiếp cầm súng xông lên phía trước.

Ông chiến đấu bằng đường dây thông tin.

Nhưng trong chiến tranh, một sợi dây nhỏ bé có thể quyết định sự sống còn của cả một đơn vị.

Và có những lúc, để giữ sợi dây ấy, người lính phải đặt chính mạng sống của mình vào giữa bom đạn.

Mai Ngọc Thoảng đã làm như vậy khi mới 19 tuổi.

Một chàng trai của vùng đất Ngọc Trạo, một người lính thông tin rất trẻ, đã biến cơ thể mình thành “cầu nối” giữa tiền tuyến và sở chỉ huy.

Không có tiếng súng từ khẩu súng của ông.
Không có chiếc xe tăng bị tiêu diệt.
Không có lá cờ được cắm trên nóc thành.

Nhưng có một điều ông đã giữ được:

Thông tin không bị mất.
Mệnh lệnh vẫn đến được tiền tuyến.
Và những người lính phía trước vẫn biết rằng phía sau họ vẫn còn đồng đội.

“Có những người lính dùng súng để bảo vệ đồng đội. Có những người dùng chính cơ thể mình để giữ mạch liên lạc cho đồng đội.”

Mai Ngọc Thoảng – người lính thông tin 20 tuổi, đã nối một sợi dây giữa dòng Thạch Hãn và để lại một câu chuyện về lòng dũng cảm mà hơn nửa thế kỷ sau vẫn khiến người ta xúc động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn