Mai Ngọc Thoảng - Quang Sơn còn, Quảng Trị còn
"Vào ngày 13-7-1972 khi tôi vừa đi nối đường dây bị đứt về, thì nghe tin 3 đồng đội trong tiểu đội đã hy sinh khi làm nhiệm vụ nối đường dây liên lạc qua sông Thạch Hãn. Niềm thương tiếc đồng đội đã biến thành lòng căm thù giặc. Trong tình thế nguy cấp, tôi và Quách Mạnh Nhạc, người cùng quê Thạch Thành, Thanh Hóa, đã xung phong nhận nhiệm vụ mà 3 đồng đội đã hy sinh trước đó chưa hoàn thành. Dòng sông Thạch Hãn lúc bấy giờ cuồn cuộn, hung dữ do pháo kích của địch bắn phá dữ dội. Anh Nhạc ở trên bờ có nhiệm vụ quay máy, tôi bơi ra sông để tìm vị trí dây bị đứt, khi phát hiện đầu dây bị đứt ở giữa sông, không còn cách nào khác, tôi đã dùng chính hai hàm răng của mình để cắn chặt, nối bằng được đường dây liên lạc".
Năm 1970, chàng trai Mai Ngọc Thoảng, người con dân tộc Mường quê hương Ngọc Long, xã Ngọc Trạo, huyện Thạch Thành (nay là xã Ngọc Trạo), tỉnh Thanh Hóa, khi vừa tròn 17 tuổi đã xung phong nhập ngũ. Trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, Mai Ngọc Thoảng Trị là Hạ sĩ, Tiểu đội trưởng, Đại đội thông tin 18, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B (nay là Sư đoàn 390, Quân đoàn 12). Giờ đây, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn nhớ như in những ngày tháng khốc liệt Thành cổ. Ở đó cán bộ, chiến sĩ toàn mặt trận đã trung kiên với lời thề “Quang Sơn còn, Quảng Trị còn” đã khắc sâu vào trái tim của mỗi người lính, biến ý chí thành sức mạnh phi thường trước mưa bom, bão đạn của kẻ thù.
Sau nhiều trận đánh diễn ra cam go với quân địch, ngày 1-5-1972 toàn bộ thị xã Quảng Trị được giải phóng. Lúc bấy giờ, quân ta thừa thắng xông lên với ý định giải phóng Thừa Thiên Huế. Cùng thời điểm, Mỹ - ngụy quyết định dốc toàn bộ lực lượng, mở cuộc phản kích hòng tái chiếm lại thị xã Quảng Trị, đảm bảo cắm được cờ trên Thành cổ để tuyên bố với thế giới Thành cổ đã về tay địch, nhằm gây sức ép cho ta tại Hội nghị Paris.
Giọng Anh hùng LLVTND Mai Ngọc Thoảng trùng xuống tại đêm giao lưu: "Tự hào truyền thống - Viết tiếp chiến công": "Vào ngày 13-7-1972 khi tôi vừa đi nối đường dây bị đứt về, thì nghe tin 3 đồng đội trong tiểu đội đã hy sinh khi làm nhiệm vụ nối đường dây liên lạc qua sông Thạch Hãn. Niềm thương tiếc đồng đội đã biến thành lòng căm thù giặc. Trong tình thế nguy cấp, tôi và Quách Mạnh Nhạc, người cùng quê Thạch Thành, Thanh Hóa, đã xung phong nhận nhiệm vụ mà 3 đồng đội đã hy sinh trước đó chưa hoàn thành. Dòng sông Thạch Hãn lúc bấy giờ cuồn cuộn, hung dữ do pháo kích của địch bắn phá dữ dội. Anh Nhạc ở trên bờ có nhiệm vụ quay máy, tôi bơi ra sông để tìm vị trí dây bị đứt, khi phát hiện đầu dây bị đứt ở giữa sông, không còn cách nào khác, tôi đã dùng chính hai hàm răng của mình để cắn chặt, nối bằng được đường dây liên lạc".Hành động dũng cảm phi thường đó của Tiểu đội trưởng Mai Ngọc Thoảng đã đảm bảo mạch máu thông tin liên lạc thông suốt. Nhờ đó, các mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến các hướng thông suốt, mà trực tiếp là Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đã kịp thời truyền đi mệnh lệnh động viên Trung đoàn 48 tổ chức bẻ gãy các đợt tiến công của địch, góp phần giữ vững và bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong suốt 81 ngày đêm lịch sử. Sau hành động này, năm 1973, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 20 tuổi.


