Mái nhà có ngọn đèn khuya
Mái nhà có ngọn đèn khuya
Ông Nguyễn Văn Hòa sinh ra trong một gia đình có ba anh em trai cùng lên đường nhập ngũ. Những năm chiến tranh, ngôi nhà nhỏ của gia đình nằm bên triền đê luôn sáng một ngọn đèn dầu mỗi đêm.
Mẹ ông nói rằng bà thắp đèn để các con nếu có trở về muộn vẫn nhận ra nhà mình.
Chiến tranh kéo dài, những lá thư gửi về ngày một thưa hơn. Có những tháng trời không nhận được tin tức gì, người mẹ vẫn đều đặn lau chiếc đèn dầu và thắp sáng mỗi tối.
Một đêm cuối năm 1972, bom đạn đánh xuống khu vực gần làng. Người dân sơ tán xuống hầm trú ẩn. Riêng mẹ ông vẫn quay lại nhà để mang theo chiếc đèn dầu.
Bà bảo:
– Mất gì cũng được, nhưng ngọn đèn này phải còn.
Sau ngày hòa bình, hai người con trở về. Người con cả đã mãi nằm lại chiến trường.
Chiếc đèn dầu vẫn được đặt trên bàn thờ gia đình như một biểu tượng của niềm tin và sự chờ đợi.
Ông Hòa kể:
– Với mẹ tôi, ngọn đèn ấy không chỉ là ánh sáng mà còn là hy vọng.



