Mái nhà đoàn kết
Ở một bản làng vùng cao của xã Khả Cửu, người dân vẫn thường nhắc đến căn nhà của ông Trần Văn Cổ bằng một cái tên rất thân thuộc: "Mái nhà đoàn kết." Không phải vì ngôi nhà ấy lớn hay đẹp nhất bản, mà bởi nơi đó luôn chan chứa nghĩa tình và là điểm tựa của bà con mỗi khi gặp khó khăn.
Mái nhà đoàn kết
(Nhân vật: Ông Trần Văn Cổ)
Ở một bản làng vùng cao của xã Khả Cửu, người dân vẫn thường nhắc đến căn nhà của ông Trần Văn Cổ bằng một cái tên rất thân thuộc: "Mái nhà đoàn kết." Không phải vì ngôi nhà ấy lớn hay đẹp nhất bản, mà bởi nơi đó luôn chan chứa nghĩa tình và là điểm tựa của bà con mỗi khi gặp khó khăn.
Nhiều năm trước, gia đình ông Cổ thuộc diện có hoàn cảnh khó khăn. Căn nhà sàn cũ đã xuống cấp, mỗi mùa mưa bão nước dột khắp nơi. Dẫu cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, ông vẫn luôn sống chan hòa, sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm bằng những việc nhỏ như cho mượn nông cụ, đổi công ngày mùa hay sẻ chia từng đấu gạo khi có gia đình giáp hạt.
Khi địa phương phát động chương trình xóa nhà tạm, nhà dột nát, hoàn cảnh của gia đình ông được bà con và chính quyền quan tâm. Ngày khởi công dựng nhà mới, cả bản gần như có mặt.
Người mang tre, người chở gỗ, người góp cát, góp đá. Đoàn viên thanh niên giúp vận chuyển vật liệu, các bác cựu chiến binh dựng cột, chị em phụ nữ nấu những bữa cơm nóng cho mọi người. Tiếng cười nói rộn ràng vang lên suốt những ngày dựng nhà.
Ông Trần Văn Cổ đứng giữa sân, mắt đỏ hoe vì xúc động.
Ông nghẹn ngào nói:
"Đây không chỉ là ngôi nhà của gia đình tôi, mà là ngôi nhà được dựng lên từ tấm lòng của cả bản."
Chỉ sau ít ngày, ngôi nhà mới hoàn thành. Mái ngói đỏ nổi bật giữa màu xanh của núi rừng. Hôm dọn về nhà mới, bà con trong bản đến chúc mừng đông đủ. Không ai mang quà lớn, nhưng mỗi người góp một bó rau, vài cân gạo, đôi con gà hay chiếc chăn mới. Những món quà giản dị ấy chứa đựng tình làng nghĩa xóm sâu nặng.
Từ đó, căn nhà của ông Cổ trở thành nơi bà con thường xuyên gặp gỡ. Những buổi họp tổ, những cuộc trao đổi kinh nghiệm sản xuất hay những tối quây quần kể chuyện dưới ánh đèn đều diễn ra trong không khí ấm áp.
Ông Cổ luôn nhắc con cháu:
"Nhà có thể được dựng bằng gỗ, bằng gạch, nhưng chỉ có tình đoàn kết mới làm cho ngôi nhà thật sự vững bền."
Lời dạy ấy được các con, các cháu ghi nhớ. Gia đình ông tích cực tham gia các phong trào của thôn, sẵn sàng góp ngày công giúp những hộ khác sửa chữa nhà cửa, làm đường giao thông, vệ sinh môi trường và hỗ trợ các gia đình còn khó khăn.
Năm tháng trôi qua, bản làng ngày càng đổi mới. Những mái nhà kiên cố mọc lên nhiều hơn, đời sống người dân khấm khá hơn. Nhưng "Mái nhà đoàn kết" của ông Trần Văn Cổ vẫn luôn là biểu tượng đẹp về tinh thần tương thân tương ái của người dân Khả Cửu.
Mỗi khi nhìn khói bếp bay lên từ mái nhà ấy, bà con lại nhớ rằng: sức mạnh lớn nhất của một cộng đồng không chỉ nằm ở của cải vật chất, mà còn ở sự sẻ chia, đùm bọc và đoàn kết.
Thông điệp: Một ngôi nhà có thể che mưa che nắng, nhưng tình đoàn kết mới là nền móng bền vững nhất. Khi mọi người biết yêu thương, sẻ chia và chung sức vì nhau, mỗi mái nhà sẽ trở thành một mái ấm, mỗi bản làng sẽ trở thành một gia đình lớn.



