Mái nhà luôn mở cửa
Mái nhà luôn mở cửa
Ngôi nhà của Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Cúc nằm bên con đường làng rợp bóng tre. Dù tuổi đã ngoài chín mươi, Mẹ vẫn giữ thói quen mở rộng cánh cửa mỗi buổi sáng. Người trong làng bảo Mẹ thích đón gió, còn Mẹ chỉ cười: "Biết đâu có đứa con nào ghé về."
Hai người con của Mẹ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Sau ngày hòa bình, ngôi nhà trở thành điểm dừng chân của nhiều đoàn viên, chiến sĩ trẻ. Mẹ luôn pha ấm trà nóng, kể những câu chuyện về lòng dũng cảm và tình đồng đội, nhưng chưa bao giờ nhắc đến nỗi đau bằng nước mắt.
Một chiến sĩ trẻ từng hỏi: "Mẹ có còn buồn không?" Mẹ nhìn lên bàn thờ rồi đáp: "Mẹ nhớ các con mỗi ngày, nhưng Mẹ vui vì đất nước hôm nay có tiếng cười của các cháu."
Cánh cửa ngôi nhà vẫn mở như tấm lòng bao dung của Mẹ, đón những thế hệ tiếp nối truyền thống yêu nước và nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được xây bằng những hy sinh lặng thầm.



