MÁI NHÀ NGHÈO TRONG KHÓI LỬA KHÁNG CHIẾN
Đoạn văn tái hiện cuộc sống gian khổ của mẹ Phạm (Nguyễn) Thị Bụ trong kháng chiến chống thực dân Pháp, làm nổi bật tinh thần yêu nước, sự tham gia tích cực của mẹ và gia đình vào phong trào cách mạng tại hậu phương miền Bắc.
Mẹ Phạm Thị Bụ sinh ra và lớn lên trong một vùng quê nghèo miền Bắc, nơi cuộc sống gắn liền với ruộng đồng, bờ tre và những tháng ngày lam lũ. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta, mảnh đất quê hương mẹ không còn yên bình. Bom đạn, càn quét, bắt bớ diễn ra thường xuyên, đẩy người dân vào cảnh mất mát, đau thương. Trong hoàn cảnh ấy, mái nhà tranh của mẹ tuy nghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng yêu nước và tinh thần cách mạng.
Hai người con trai của mẹ Phạm Thị Bụ lớn lên trong những câu chuyện về Cách mạng Tháng Tám, về Bác Hồ và độc lập dân tộc. Chứng kiến cảnh làng quê bị giày xéo, cả hai sớm giác ngộ cách mạng và tình nguyện tham gia kháng chiến. Ngày các con lên đường, mẹ không có gì ngoài vài nắm cơm độn, manh áo vá và những lời dặn dò giản dị. Mẹ hiểu rằng, giữ con ở lại là giữ cho riêng mình, còn để con ra đi là hiến dâng cho Tổ quốc.
Những năm tháng ấy, mẹ vừa làm ruộng, vừa tham gia các hoạt động hậu phương: che giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, giữ bí mật cho cơ sở cách mạng. Cuộc sống vô cùng thiếu thốn, có những ngày mẹ nhịn ăn để dành phần cho bộ đội. Mỗi đêm nghe tiếng súng vọng về từ xa, lòng mẹ lại quặn thắt, lo cho các con nơi chiến trường miền Bắc đang ngày đêm đối mặt với kẻ thù.
Dù nghèo khó và hiểm nguy luôn rình rập, mẹ Phạm Thị Bụ chưa bao giờ chùn bước. Trong trái tim người mẹ ấy, độc lập dân tộc là điều thiêng liêng nhất. Mẹ tin rằng, rồi sẽ đến ngày đất nước sạch bóng quân thù, dù cái giá phải trả có thể là chính những người con yêu dấu của mình.


