mái nhà nhỏ
Ông Trần Văn Thân, sinh năm 1956, ở thôn La Hà, Quảng Văn đã kể: Ngày xưa, lúc bằng tuổi tụi con bây giờ, ông bỏ lại mái nhà nhỏ ở quê để đi bộ đội.
Ông Trần Văn Thân, sinh năm 1956, ở thôn La Hà, Quảng Văn đã kể: Ngày xưa, lúc bằng tuổi tụi con bây giờ, ông bỏ lại mái nhà nhỏ ở quê để đi bộ đội. Khi đó ông còn trẻ lắm, ba lô nhẹ mà lòng thì nặng vì nhớ nhà. Đơn vị ông đóng quân ở một vùng đồi vắng. Cuộc sống ngày ấy thiếu đủ thứ. Cơm không đủ ăn, nhiều bữa chỉ có nắm gạo trộn bo bo, chia nhau từng muỗng. Có hôm đói quá, ông với mấy chú trong tiểu đội ra bờ suối bắt cá nhỏ, hái rau dại nấu canh. Ăn chẳng ngon, nhưng được ngồi bên nhau là thấy ấm rồi. Ban ngày đào hầm, tối đến thay nhau gác. Trời khuya lạnh, sương rơi ướt cả vai áo. Ông ôm khẩu súng, mắt nhìn ra xa mà trong đầu chỉ nghĩ tới nhà: không biết mẹ có còn thức vá áo, không biết con đường làng có còn yên bình như trước không.Có một lần, địch bắn phá bất ngờ. Ai cũng chạy về vị trí. Một người bạn của ông bị trượt chân ngã. Ông quay lại kéo bạn dậy. Lúc đó chẳng nghĩ gì cao siêu, chỉ sợ bỏ bạn lại một mình giữa bom đạn thì không đành lòng.Qua bao nhiêu tháng ngày như vậy, ông và đồng đội sống nhờ nhau mà vượt qua. Không phải lúc nào cũng anh hùng, nhiều khi cũng sợ lắm, cũng nhớ nhà lắm. Nhưng nghĩ tới quê hương, ai cũng tự nhủ phải cố thêm chút nữa.Giờ đất nước yên bình, ông được ngồi đây kể chuyện cho tụi con nghe. Ông chỉ mong các con hiểu: hòa bình hôm nay là từ những ngày gian khổ mà có, nên phải biết quý và sống cho tốt.


