Mái Nhà Rơm Giữ Chân Bộ Đội
Ngôi nhà rơm của bà Hường nằm ngay ngã ba đường rừng. Vì vị trí hiểm yếu, nó trở thành nơi bộ đội ghé trú mưa, trú đạn, trú cả những bữa cơm vội. Bà Hường sống một mình nhưng lúc nào cũng nấu nhiều cơm. Bà bảo: “Nấu để lỡ có ai ghé còn có cái mà ăn.” Một hôm, địch ập vào làng. Bà giấu 6 anh bộ đội vào dưới gầm rơm. Địch lục sơ, hỏi bà: “Có thấy Việt Minh không?” Bà chống gậy, nói: “Ở đây chỉ có bà già và rơm mục.” Địch bỏ đi. Khi bộ đội chui ra, người nào cũng sững sờ vì mái rơm đã cháy xém một
Ngôi nhà rơm của bà Hường nằm ngay ngã ba đường rừng.
Vì vị trí hiểm yếu, nó trở thành nơi bộ đội ghé trú mưa, trú đạn, trú cả những bữa cơm vội.
Bà Hường sống một mình nhưng lúc nào cũng nấu nhiều cơm.
Bà bảo: “Nấu để lỡ có ai ghé còn có cái mà ăn.”
Một hôm, địch ập vào làng.
Bà giấu 6 anh bộ đội vào dưới gầm rơm.
Địch lục sơ, hỏi bà: “Có thấy Việt Minh không?”
Bà chống gậy, nói: “Ở đây chỉ có bà già và rơm mục.”
Địch bỏ đi.
Khi bộ đội chui ra, người nào cũng sững sờ vì mái rơm đã cháy xém một mảng.
Bà cười: “Rơm cháy thì lợp lại được, người cháy thì không.”
Bộ đội ai cũng rưng rưng.
Hòa bình, căn nhà rơm được dựng lại kiên cố hơn.
Nhưng bà nhất quyết giữ một phần mái rơm cũ cháy sém năm ấy – như ký ức của lòng dân che chở bộ đội.



