MÁI NHÀ SÀN VÀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
Lương Tiến An – từ chiến trường trở về cuộc sống bình dị ở bản Chà Hạ Chiều xuống ở bản Chà Hạ, cuộc sống trở lại với những nhịp bình thường. Trong một căn nhà sàn, người thương binh Lương Tiến An sống những ngày tháng tuổi già bên người vợ hiện tại – bà Sầm Thị Qùa.
MÁI NHÀ SÀN VÀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
Lương Tiến An – từ chiến trường trở về cuộc sống bình dị ở bản Chà Hạ
Chiều xuống ở bản Chà Hạ, cuộc sống trở lại với những nhịp bình thường.
Trong một căn nhà sàn, người thương binh Lương Tiến An sống những ngày tháng tuổi già bên người vợ hiện tại – bà Sầm Thị Qùa.
Ít ai có thể nhìn vào cuộc sống bình dị ấy mà hình dung được rằng, người đàn ông đang ngồi dưới mái nhà sàn này đã từng đi qua những chiến trường khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Ông An sinh năm 1951, thương binh 3/4, tỷ lệ thương tật 41%.
Tuổi trẻ của ông gắn với Quảng Trị, Đường 9 và đường mòn Hồ Chí Minh.
Ngày ấy, ông còn là một người lính trẻ.
Còn hôm nay, ông đã ở tuổi xế chiều.
Thời gian đã thay đổi rất nhiều thứ.
Chiến tranh đã lùi xa.
Những con đường năm xưa giờ đã khác.
Những người lính năm ấy cũng đã già.
Nhưng có một điều thời gian không thể xóa đi: những dấu tích của chiến tranh trên cơ thể và trong ký ức của người lính.
Chân trái của ông An đã phải cắt từ phần dưới đầu gối trở xuống do hậu quả của những năm tháng chiến đấu. Ông phải sử dụng chân giả để đi lại.
Mỗi lần đứng lên, mỗi bước chân đều cần sự cố gắng.
Nhưng có lẽ ông đã quá quen với điều đó.
Bởi người từng vượt qua chiến trường thì cũng học được cách vượt qua những khó khăn của cuộc sống sau chiến tranh.
Người vợ đầu của ông đã qua đời.
Sau những mất mát của cuộc đời, ông tiếp tục cuộc sống cùng bà Sầm Thị Qùa.
Hai người cùng nhau chăm lo cuộc sống gia đình, cùng chia sẻ những vui buồn của tuổi già.
Mái nhà sàn hôm nay là nơi ông trở về sau một đời người.
Không còn tiếng bom.
Không còn những cuộc hành quân.
Không còn những ngày tháng phải đối mặt với sự sống và cái chết.
Chỉ còn những sinh hoạt giản dị của cuộc sống thường ngày.
Nhưng trong căn nhà ấy, ký ức về chiến tranh vẫn hiện diện qua người thương binh đã đi qua nó.
Ông An có thể không nói nhiều về những năm tháng cũ.
Nhưng chỉ riêng chiếc chân giả ông đang mang cũng đã kể một câu chuyện.
Một câu chuyện không cần quá nhiều lời.
Bởi phía sau nó là cả một thời tuổi trẻ.
Là chiến trường Quảng Trị.
Là Đường 9.
Là những cung đường Trường Sơn.
Là những người đồng đội.
Và là những năm tháng mà ông đã gửi một phần thân thể của mình lại với lịch sử.
Giờ đây, ông chỉ mong những ngày còn lại được sống bình yên dưới mái nhà sàn quê hương.
Đó có lẽ cũng là mong ước giản dị của rất nhiều người lính sau chiến tranh.
Sau những năm tháng “thời hoa lửa”, bình yên đôi khi chỉ đơn giản là được trở về nhà.
Thực hiện: Khăm Kháy



