MÁI NHÀ VÀ ÁNH SÁNG
MÁI NHÀ VÀ ÁNH SÁNG
Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt ở nhiều nơi miền Nam. Trong những ngày Tết, khi nhiều gia đình mong được quây quần bên nhau, có những người lại phải rời mái nhà để lên đường chiến đấu.
Ở một ngôi làng nhỏ, có một cậu bé tên Dũng sống cùng mẹ và bà ngoại. Cha Dũng đã đi chiến đấu từ lâu. Trước khi rời nhà, ông chỉ kịp dặn:
— Con ở nhà nghe lời mẹ và nhớ học thật giỏi nhé.
Dũng gật đầu.
Cậu luôn tin rằng cha sẽ trở về.
Đêm giao thừa năm 1968, gia đình Dũng ngồi bên mâm cơm nhỏ. Mẹ cậu đặt thêm một đôi đũa.
Dũng hỏi:
— Mẹ vẫn để phần cho cha à?
Mẹ mỉm cười:
— Biết đâu năm nay cha con về.
Nhưng ngay sau thời khắc giao thừa, tiếng súng bắt đầu vang lên.
Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn ở miền Nam. Chiến sự nhanh chóng trở nên ác liệt, khiến nhiều gia đình phải sơ tán.
Mẹ đưa Dũng và bà ngoại đến một nơi an toàn hơn.
Trước khi rời nhà, Dũng quay lại nhìn căn nhà nhỏ.
Cậu tự nhủ:
“Mình sẽ trở về.”
Những ngày sau đó, cuộc sống vô cùng khó khăn.
Dũng phải xa trường học.
Mẹ phải tìm cách kiếm thức ăn.
Bà ngoại ngày càng yếu.
Nhưng mỗi tối, Dũng vẫn lấy sách ra học dưới ánh đèn dầu.
Mẹ hỏi:
— Con không mệt sao?
Dũng lắc đầu:
— Cha bảo con phải học thật giỏi.
Mẹ quay đi lau nước mắt.
Bà biết con trai mình đã bắt đầu hiểu thế nào là trách nhiệm.
Một ngày nọ, gia đình nhận được tin cha Dũng bị thương.
Mẹ lập tức đi tìm.
Nhiều ngày sau, bà trở về.
Nhưng người đi cùng bà không phải cha.
Cha Dũng đã hy sinh.
Cậu bé ngồi lặng bên hiên nhà.
Cậu không khóc.
Đêm ấy, Dũng vẫn thắp ngọn đèn dầu.
Cậu nhìn ánh sáng nhỏ bé trước mặt và nhớ đến lời cha:
“Sau này đất nước hòa bình, con phải học thật giỏi.”
Dũng quyết tâm tiếp tục học.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Dũng trở về ngôi nhà cũ.
Mái nhà đã được sửa lại.
Con đường làng cũng thay đổi.
Cậu bé ngày nào giờ đã trở thành một người trưởng thành.
Dũng thực hiện lời hứa với cha: anh trở thành một giáo viên.
Trong lớp học, anh thường nói với học sinh:
— Các em có biết điều quý giá nhất mà thế hệ trước mong muốn là gì không?
Một học sinh trả lời:
— Là được sống trong hòa bình ạ?
Dũng mỉm cười.
— Đúng. Và khi đã có hòa bình, chúng ta phải biết giữ gìn nó bằng cách học tập, lao động và sống có trách nhiệm.
Sau giờ học, Dũng trở về nhà.
Anh đứng trước hiên, nhìn ánh nắng cuối ngày.
Trong căn nhà vẫn có một chiếc đèn dầu cũ.
Dũng giữ nó như một kỷ vật của cha.
Chiếc đèn ấy đã từng soi sáng những đêm chiến tranh, nhưng ánh sáng thật sự mà cha Dũng để lại chính là niềm tin vào tương lai. Từ mái nhà nhỏ năm xưa, một thế hệ đã bước qua chiến tranh để dựng xây cuộc sống mới — nơi trẻ em được đến trường, gia đình được sum họp và những mùa xuân không còn tiếng súng.



