Mai Thanh Thế
Mai Thanh Thế sinh năm 1941. Lớn lên trong bối cảnh đất nước lầm than, dòng máu yêu nước đã sớm chảy trong huyết quản của người thanh niên trẻ. Tinh thần ấy được đúc kết qua câu nói bất hủ của ông: "Dù còn một hơi thở cũng phải đánh, còn một người cũng phải tiến công!". Và lời thề ấy đã được ông hiện thực hóa bằng một hành động phi thường, chấn động chiến trường miền Tây lúc bấy giờ.

Trong trang sử vàng chói lọi của quân và dân tỉnh Sóc Trăng, tên tuổi của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Mai Thanh Thế mãi là niềm tự hào to lớn, là biểu tượng rực lửa của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Ông là người con ưu tú của vùng đất Mỹ Quới - Thạnh Trị (nay là thị xã Ngã Năm), nơi được mệnh danh là "cái nôi" cách mạng kiên trung của tỉnh nhà.
Mai Thanh Thế sinh năm 1941. Lớn lên trong bối cảnh đất nước lầm than, dòng máu yêu nước đã sớm chảy trong huyết quản của người thanh niên trẻ. Tinh thần ấy được đúc kết qua câu nói bất hủ của ông: "Dù còn một hơi thở cũng phải đánh, còn một người cũng phải tiến công!". Và lời thề ấy đã được ông hiện thực hóa bằng một hành động phi thường, chấn động chiến trường miền Tây lúc bấy giờ.
Sự kiện bi hùng ấy diễn ra vào ngày 19/8/1962, trong trận đánh ác liệt tại đồn Cầu Trâu. Khi đó, Mai Thanh Thế giữ vai trò là Tổ trưởng mũi nhọn đặc công, nhận nhiệm vụ ôm bộc phá mở đường. Giữa làn mưa bom bão đạn, khi đang dũng mãnh lao lên, cánh tay trái của ông bất ngờ trúng đạn địch, xương nát, lủng lẳng vướng víu khiến việc vận động tấn công trở nên vô cùng khó khăn.
Trong giây phút sinh tử, khi mục tiêu lô cốt địch vẫn còn đó và đồng đội đang đợi lệnh, Mai Thanh Thế đã đưa ra một quyết định khiến ai nấy đều phải nghiêng mình kính phục. Ông dứt khoát nhờ đồng đội dùng dao găm chặt đứt cánh tay đang bị thương của mình để không còn vướng bận. Nén nỗi đau thấu xương, người chiến sĩ ấy tiếp tục ôm khối bộc phá, lao thẳng vào sào huyệt quân thù như một mũi tên lửa.
Tiếng nổ vang trời rung chuyển đồn Cầu Trâu, mục tiêu bị tiêu diệt hoàn toàn. Nhưng người anh hùng trẻ tuổi ấy cũng đã ngã xuống ngay tại trận địa khi tuổi đời mới vừa đôi mươi. Ông hy sinh do vết thương quá nặng và mất máu quá nhiều sau nỗ lực phi thường ấy.
Hành động dũng cảm "chặt cánh tay" của Mai Thanh Thế không chỉ gợi nhớ đến anh hùng La Văn Cầu ở miền Bắc, mà còn khẳng định khí phách hào hùng, gan dạ của những người con miền Tây sông nước. Sự hy sinh của ông đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng tỉnh Sóc Trăng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do được đổi bằng xương máu của cha anh.


