Anh hùng Lực lượng vũ trang

MAI THANH THẾ – NGƯỜI ANH HÙNG KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA

Tác Giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Lai Châu16/08/2026xã Thượng Hồng (Xã Thượng Hồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính được nhớ bởi chiến công. Có những người được nhớ bởi khoảnh khắc họ không chịu rời trận địa, dù cơ thể đã không còn nguyên vẹn.

Mai Thanh Thế, bí danh Hồng Kiên, sinh năm 1941 tại Mỹ Quới, nay thuộc huyện Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống cách mạng, ông sớm tham gia hoạt động cách mạng và trở thành chiến sĩ đặc công của huyện. Ông nhập ngũ năm 1961.

Những ngày đầu trong quân ngũ, Mai Thanh Thế đã nổi tiếng là người gan dạ, mưu trí và luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn. Có lần, sau một trận đánh đồn Cầu Trâu, khi đơn vị đã rút ra, một chiến sĩ phát hiện mình bỏ quên chiếc mã tấu trong hàng rào địch. Mai Thanh Thế xin quay lại lấy. Đồng đội can ngăn vì phía trước vẫn là làn đạn.

Nhưng ông cho rằng vũ khí của Đảng và nhân dân giao cho không thể bỏ lại. Rồi ông một mình bò trở lại giữa làn đạn, lấy bằng được chiếc mã tấu mang về. Một chiếc mã tấu nhỏ. Nhưng từ đó có thể nhìn thấy một người lính lớn đến nhường nào.

Tháng 8 năm 1962, trong một trận đánh đồn, khi thủ pháo và lựu đạn đã hết, hàng rào địch vẫn chắn trước mũi tiến công. Mai Thanh Thế cầm mã tấu lao lên chặt hàng rào dưới hỏa lực dày đặc, mở đường cho đồng đội xung phong.

Nhưng trận chiến ác liệt nhất của ông diễn ra tại đồn Cầu Trâu ngày 28 tháng 7 năm 1962. Đây là một đồn địch được bố phòng kiên cố. Hỏa lực từ các lô cốt bắn chéo xuống trận địa. Mai Thanh Thế cùng hai đồng đội trườn từng đoạn đất, tiến về phía vị trí địch.

Ông bị thương ở ngực. Rồi một quả lựu đạn nổ, làm cánh tay trái bị đứt. Trong tình thế ấy, người ta có thể nghĩ đến việc rút lui. Nhưng Mai Thanh Thế không rời trận địa. Ông nhờ đồng đội xử lý vết thương rồi tiếp tục chỉ huy tổ mũi nhọn tiến lên.

Một quả lựu đạn khác nổ gần đó. Cánh tay phải của ông cũng bị đứt. Ban chỉ huy lập tức cử hai chiến sĩ cáng ông về phía sau. Nhưng người chiến sĩ đặc công ấy nhất quyết ở lại. Ông nói: “Nhiệm vụ của tổ tôi chưa hoàn thành, nhất định tôi không rời trận địa, xin cứ cho tôi ở đây với anh em!”

Không còn đôi tay để cầm súng. Nhưng ông vẫn còn ý chí. Mai Thanh Thế tiếp tục quan sát trận địa, động viên đồng đội chiến đấu. Cho đến những phút cuối cùng. Ông hy sinh ngay tại trận địa.

Năm 1965, Mai Thanh Thế được truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.  Nhưng điều khiến người ta nhớ mãi về ông không chỉ là danh hiệu.

Mà là hình ảnh một người lính đã mất cả hai cánh tay nhưng vẫn không chịu rời đồng đội. Một người lính có thể mất vũ khí. Có thể mất đôi tay. Nhưng không để mất lời thề với nhiệm vụ. Mai Thanh Thế – người anh hùng của đất Sóc Trăng.

Anh đã chiến đấu đến khi không còn gì để trao cho Tổ quốc ngoài chính mạng sống của mình. Giữa thời hoa lửa, có những con người ngã xuống với đôi tay không còn nguyên vẹn, nhưng ý chí thì vẫn nguyên vẹn đến giây phút cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MAI THANH THẾ – NGƯỜI ANH HÙNG KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA | Câu chuyện thời hoa lửa