MAI THANH THẾ – NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG CHIẾN ĐẤU ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Mai Thanh Thế (1941–1962), tức Hồng Kiên, quê Mỹ Quới, Thạnh Trị, Sóc Trăng, là chiến sĩ đặc công huyện Thạnh Trị. Nhập ngũ tháng 6-1961, ông nổi bật bởi sự gan dạ, mưu trí, tinh thần trách nhiệm và ý chí chiến đấu kiên cường. Trong các trận đánh, ông nhiều lần nhận nhiệm vụ nguy hiểm, từng quay lại giữa làn đạn để lấy vũ khí đồng đội bỏ quên và dùng mã tấu phá hàng rào khi đơn vị hết bộc phá. Trong trận Cầu Trâu ngày 28-7-1962, dù liên tiếp bị thương nặng, Mai Thanh Thế vẫn không chịu rời trận địa, tiếp tục động viên đồng đội chiến đấu và hy sinh khi mới khoảng 21 tuổi. Ngày 5-5-1965, ông được truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
MAI THANH THẾ – NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG CHIẾN ĐẤU ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Mai Thanh Thế (1941–1962), tức Hồng Kiên, quê Mỹ Quới, Thạnh Trị, Sóc Trăng, là chiến sĩ đặc công huyện Thạnh Trị. Nhập ngũ tháng 6-1961, ông nổi bật bởi sự gan dạ, mưu trí, tinh thần trách nhiệm và ý chí chiến đấu kiên cường. Trong các trận đánh, ông nhiều lần nhận nhiệm vụ nguy hiểm, từng quay lại giữa làn đạn để lấy vũ khí đồng đội bỏ quên và dùng mã tấu phá hàng rào khi đơn vị hết bộc phá. Trong trận Cầu Trâu ngày 28-7-1962, dù liên tiếp bị thương nặng, Mai Thanh Thế vẫn không chịu rời trận địa, tiếp tục động viên đồng đội chiến đấu và hy sinh khi mới khoảng 21 tuổi. Ngày 5-5-1965, ông được truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Lai Châu22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mai Thanh Thế (1941–1962), tức Hồng Kiên, dân tộc Kinh, quê tại xã Mỹ Quới, huyện Thạnh Trị, tỉnh Sóc Trăng. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước, có cha mẹ và anh em đều tham gia kháng chiến, ông sớm được giác ngộ cách mạng. Từ khi còn nhỏ, Mai Thanh Thế đã làm nhiệm vụ liên lạc, nổi tiếng gan dạ, nhanh trí và có nhiều sáng kiến trong công tác.
Tháng 6-1961, khi vừa tròn 20 tuổi, ông nhập ngũ và trở thành chiến sĩ đặc công huyện Thạnh Trị. Từ đây, cuộc đời người thanh niên trẻ gắn với những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm trên chiến trường Sóc Trăng.
Không để lại vũ khí của nhân dân
Trong chiến đấu, Mai Thanh Thế luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn. Ông nhiều lần bị thương nhưng vẫn kiên quyết bám trận địa.
Năm 1961, sau một trận đánh quấy rối đồn Cầu Trâu, đơn vị đã rút ra thì phát hiện một chiến sĩ để quên chiếc mã tấu trong hàng rào địch. Trong lúc từ đồn, đối phương vẫn bắn ra dữ dội, Mai Thanh Thế xin phép quay trở lại.
Ông giải thích rằng đất nước còn nghèo, trang bị của lực lượng cách mạng còn thiếu thốn, vũ khí do Đảng và nhân dân giao không thể tùy tiện bỏ lại.
Bất chấp nguy hiểm, ông bò trở lại khu vực hàng rào và lấy bằng được chiếc mã tấu rồi mới trở về đơn vị.
Chi tiết nhỏ ấy thể hiện rất rõ phẩm chất của người chiến sĩ trẻ: quý trọng vũ khí, có trách nhiệm với tài sản của cách mạng và luôn đặt nhiệm vụ lên trên sự an toàn của bản thân.
Dùng mã tấu mở đường tiến công
Trong một trận đánh đồn vào tháng 8-1962, lực lượng tiến công gặp trở ngại khi hết bộc phá dùng để mở cửa.
Trước hàng rào và hỏa lực của đối phương, Mai Thanh Thế không dừng lại. Ông cầm mã tấu xông lên, trực tiếp chặt hàng rào dưới làn đạn, mở đường cho đồng đội tiếp tục tiến công.
Trong nhiệm vụ trinh sát đồn Văn Tiến, nơi được bảo vệ bởi bốn lớp hàng rào kẽm gai, xen kẽ mìn, mương, chó canh và hệ thống chiếu sáng ban đêm, ông vẫn tìm cách tiếp cận, điều tra địa hình và nắm tình hình bên trong, sau đó dẫn đường cho đơn vị tổ chức trận đánh.
Những nhiệm vụ ấy cho thấy ở Mai Thanh Thế không chỉ có lòng dũng cảm mà còn có những phẩm chất đặc biệt cần thiết của người lính đặc công: kiên trì, bí mật, táo bạo và quyết đoán.
Trận Cầu Trâu – lời thề trước giờ chiến đấu
Theo tư liệu bạn cung cấp, ngày 28-7-1962, lực lượng cách mạng tiến công đồn Cầu Trâu. Tổ của Mai Thanh Thế được giao đảm nhiệm mũi tiến công chủ yếu.
Trước khi bước vào trận đánh, ông thể hiện quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, kể cả phải hy sinh.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Ngay khi vượt qua cửa mở, Mai Thanh Thế bị thương ở ngực. Trong quá trình tiếp tục xung phong, cánh tay trái của ông bị thương rất nặng bởi mảnh lựu đạn.
Nhưng ông vẫn không rời đội hình.
Mai Thanh Thế tiếp tục dẫn tổ mũi nhọn tiến lên giữa lúc đối phương chống trả quyết liệt. Sau đó, một quả lựu đạn nổ gần khiến ông tiếp tục bị thương nặng ở vùng trán và cánh tay phải.
Trước tình trạng thương tích nghiêm trọng, ban chỉ huy bố trí hai chiến sĩ đưa ông về phía sau.
Ông từ chối rời trận địa vì nhiệm vụ của tổ chưa hoàn thành.
Không còn khả năng trực tiếp chiến đấu như trước, Mai Thanh Thế vẫn ở lại, quan sát tình hình và động viên đồng đội tiếp tục tiến công.
Ông hy sinh ngay tại trận địa, khi tuổi đời mới khoảng 21 tuổi.
Một cuộc đời rất ngắn, một tấm gương rất lớn
Mai Thanh Thế chỉ có một thời gian ngắn trực tiếp đứng trong hàng ngũ quân đội, nhưng những hành động được ghi lại cho thấy một người chiến sĩ có tinh thần trách nhiệm đặc biệt cao.
Ở ông nổi bật ba phẩm chất: dũng cảm trong chiến đấu – trách nhiệm với nhiệm vụ – hết lòng vì đồng đội.
Khi đồng đội để quên vũ khí, ông quay lại lấy.
Khi hết bộc phá, ông dùng mã tấu mở hàng rào.
Khi bị thương, ông tiếp tục chỉ huy.
Và khi được yêu cầu rời trận địa, ông vẫn lựa chọn ở lại cùng đồng đội cho đến phút cuối.
Đó cũng chính là lý do câu chuyện về Mai Thanh Thế trở thành một hình ảnh tiêu biểu về chủ nghĩa anh hùng cách mạng của người chiến sĩ đặc công miền Nam trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Truy tặng danh hiệu Anh hùng
Ngày 5-5-1965, Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam truy tặng Mai Thanh Thế:
Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba
và
Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ đặc công quê Sóc Trăng đã để lại hình ảnh đẹp về một thế hệ thanh niên sẵn sàng đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên bản thân.


