Người có công giúp đỡ cách mạng

MAI THANH THẾ – NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG LÙI BƯỚC TRƯỚC HIỂM NGUY

Nguyễn Thị Hiền Thảo

Đắk Lắk17/08/2026xã Cẩm Giang (Xã Cẩm Giang)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
MAI THANH THẾ – NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG LÙI BƯỚC TRƯỚC HIỂM NGUY

Mai Thanh Thế sinh năm 1941 tại Mỹ Quới, nay thuộc thị xã Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nhưng có truyền thống yêu nước và tham gia cách mạng. Chính môi trường gia đình và quê hương đã góp phần nuôi dưỡng ở ông tinh thần trách nhiệm với cộng đồng từ khi còn trẻ.

Mỹ Quới là vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Trong những năm chiến tranh, nơi đây đã sản sinh nhiều người con kiên cường, góp phần vào cuộc đấu tranh của quân và dân Sóc Trăng. Tên tuổi Mai Thanh Thế vì thế gắn liền không chỉ với một cá nhân mà còn với truyền thống đấu tranh của quê hương.

Từ khi còn nhỏ, ông đã tham gia công tác cách mạng với vai trò liên lạc. Công việc ấy tuy không trực tiếp đối đầu với những thử thách lớn của chiến trường nhưng đòi hỏi sự nhanh nhẹn, kín đáo và gan dạ. Những phẩm chất ấy dần trở thành nền tảng cho con đường chiến đấu sau này của ông.

Tháng 6 năm 1961, Mai Thanh Thế nhập ngũ và trở thành chiến sĩ đặc công của huyện Thạnh Trị. Trong thời gian ở đơn vị, ông nhanh chóng được đồng đội biết đến bởi sự dũng cảm, khả năng xử lý tình huống linh hoạt và tinh thần luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó.

Đối với một người lính, lòng can đảm không chỉ thể hiện trong những thời khắc nguy hiểm nhất. Nó còn nằm trong những việc tưởng như rất nhỏ: giữ gìn trang bị, chấp hành nhiệm vụ, bảo vệ đồng đội và không bỏ cuộc khi gặp trở ngại.

Mai Thanh Thế đã thể hiện rõ điều đó qua một câu chuyện xảy ra trong một trận đánh đồn Cầu Trâu năm 1961.

Khi đơn vị rút khỏi trận địa, một chiến sĩ phát hiện đã bỏ quên chiếc mã tấu trong hàng rào của đối phương. Trong điều kiện lúc đó, việc quay trở lại lấy một vật dụng giữa khu vực nguy hiểm là điều vô cùng mạo hiểm. Thế nhưng Mai Thanh Thế đã xin phép chỉ huy để trở lại lấy về.

Điều đáng chú ý không nằm ở giá trị của chiếc mã tấu, mà ở cách ông nhìn nhận trách nhiệm của người chiến sĩ. Với ông, trang bị của đơn vị là tài sản của quân đội và nhân dân, vì vậy không thể tùy tiện bỏ lại. Ông đã tìm cách quay trở vào và đưa được nó trở về đơn vị.

Một hành động tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại cho thấy một phẩm chất lớn: sống có trách nhiệm ngay cả với những điều bình thường nhất.

Sau những ngày đầu trong quân ngũ, Mai Thanh Thế ngày càng trưởng thành qua thực tế chiến đấu. Ông thường xung phong đảm nhận những nhiệm vụ nguy hiểm và luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Có lần trong một trận đánh đồn, khi lực lượng tiến công gặp trở ngại ở hàng rào phòng thủ, những phương tiện mở đường đã không còn. Trong tình thế đó, Mai Thanh Thế vẫn tìm cách tạo lối đi để đồng đội tiếp tục tiến lên.

Những tư liệu về ông ghi nhận rằng ông từng trực tiếp tìm hiểu địa hình và hệ thống phòng thủ của đồn Văn Tiến, một vị trí được bảo vệ khá chặt chẽ. Ông tìm cách tiếp cận, nắm tình hình rồi dẫn đường cho đơn vị thực hiện nhiệm vụ.

Qua những câu chuyện ấy, hình ảnh Mai Thanh Thế hiện lên không chỉ là một người có lòng dũng cảm mà còn là một chiến sĩ biết suy nghĩ, biết tìm cách giải quyết khó khăn và đặt lợi ích chung lên trước sự an toàn của bản thân.

Ngày 28 tháng 7 năm 1962, đơn vị tiến công đồn Cầu Trâu, một vị trí được đối phương bố phòng khá kiên cố. Tổ của Mai Thanh Thế được giao đảm nhiệm một hướng tiến công quan trọng.

Đây là trận chiến dữ dội và đầy thử thách. Ngay từ khi tiếp cận trận địa, lực lượng tiến công đã gặp sự chống trả mạnh mẽ.

Trong hoàn cảnh ấy, Mai Thanh Thế vẫn giữ vững quyết tâm. Ông tiếp tục cùng đồng đội tiến về phía trước, dù bản thân nhiều lần bị thương.

Những tổn thất về thể chất không khiến ông từ bỏ nhiệm vụ. Ngược lại, ông vẫn tìm cách động viên đồng đội và duy trì sự phối hợp của tổ mũi nhọn.

Khi tình hình trở nên đặc biệt khó khăn, cấp trên có ý định đưa ông ra khỏi trận địa. Nhưng Mai Thanh Thế không muốn rời đi khi nhiệm vụ của tổ vẫn chưa hoàn thành.

Theo tư liệu ghi lại, ông đã bày tỏ mong muốn được tiếp tục ở lại cùng đồng đội. Chính thái độ ấy đã trở thành hình ảnh tiêu biểu nhất khi nhắc đến người chiến sĩ đặc công Mai Thanh Thế.

Trận Cầu Trâu đã trở thành trận chiến cuối cùng trong cuộc đời Mai Thanh Thế.

Dù bị thương nặng, ông vẫn ở lại với đồng đội và tiếp tục động viên họ chiến đấu. Khi cơ thể không còn đủ khả năng trực tiếp thực hiện những công việc như trước, ông vẫn đóng góp bằng sự bình tĩnh, tinh thần trách nhiệm và ý chí không chịu khuất phục.

Cuối cùng, Mai Thanh Thế đã hy sinh ngay tại trận địa.

Ông ra đi khi mới 21 tuổi.

Tuổi đời ấy quá ngắn nếu tính theo một cuộc đời bình thường. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, Mai Thanh Thế đã sống một cuộc đời mà mỗi ngày đều gắn với trách nhiệm đối với quê hương và đồng đội.

Điều khiến người đời nhớ về ông không phải chỉ là việc ông đã tham gia bao nhiêu trận đánh. Đó còn là cách ông đối diện với những thời khắc cuối cùng: không bỏ vị trí khi đồng đội vẫn đang chiến đấu và không xem sự an toàn của bản thân là điều quan trọng nhất.

Nhìn lại những câu chuyện về Mai Thanh Thế, có thể nhận thấy một điểm xuyên suốt trong cuộc đời chiến đấu của ông: tinh thần trách nhiệm.

Từ việc quay lại tìm trang bị bị bỏ quên, đến việc xung phong nhận nhiệm vụ khó, rồi kiên quyết ở lại cùng đồng đội trong trận Cầu Trâu, tất cả đều cho thấy một con người luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.

Điều đó khiến hình ảnh Mai Thanh Thế trở nên gần gũi hơn. Ông không phải một nhân vật xa vời được tạo nên chỉ bởi những chiến công lớn. Ông là một người lính trẻ, cũng có tuổi thanh xuân, có gia đình và quê hương để yêu thương. Nhưng khi đất nước còn chiến tranh, ông đã lựa chọn con đường mà thế hệ mình cho là cần phải đi.

Có lẽ chính sự lựa chọn ấy đã làm nên giá trị của một người anh hùng.

Sau khi hy sinh, những đóng góp của Mai Thanh Thế được Nhà nước ghi nhận. Năm 1965, ông được truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Tên tuổi của ông cũng được lưu lại trong lịch sử quê hương Sóc Trăng. Địa chí tỉnh Sóc Trăng dành riêng một mục giới thiệu về Mai Thanh Thế trong phần viết về những nhân vật tiêu biểu của tỉnh, ghi nhận ông là một trong những người đã góp phần làm nên truyền thống đấu tranh anh hùng của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn