MAI THANH THẾ - TẤM GƯƠNG ANH HÙNG BẤT KHUẤT
Anh hùng Mai Thanh Thế sinh năm 1941 tại ấp Vĩnh Hưng, làng Mỹ Quới, quận Phước Long, tỉnh Rạch Giá (nay thuộc thị xã Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng) trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống cách mạng.

Anh hùng Mai Thanh Thế sinh năm 1941 tại ấp Vĩnh Hưng, làng Mỹ Quới, quận Phước Long, tỉnh Rạch Giá (nay thuộc thị xã Ngã Năm, tỉnh Sóc Trăng) trong một gia đình nông dân nghèo có truyền thống cách mạng. Mai Thanh Thế đã trải qua thời thơ ấu trong cuộc kháng chiến 9 năm chống thực dân Pháp.
Năm 1959, anh liên hệ với cơ sở cách mạng ở xã Mỹ Quới và được giao cho nhiệm vụ liên lạc cho chi bộ. Là một thanh niên gan dạ, dũng cảm, nên mọi nhiệm vụ tổ chức phân Mai Thanh Thế đều hoàn thành tốt. Thực hiện Nghị quyết 15 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, dưới sự lãnh đạo của Chi bộ Đảng, Nhân dân Mỹ Quới vùng dậy phá kềm, giành quyền làm chủ. Xã Mỹ Quới hoàn toàn giải phóng và bước đầu được xây dựng về mọi mặt. Mai Thanh Thế được chọn vào Đoàn Văn công ấp Mỹ Đông để diễn kịch phục vụ đồng bào.
Cuối năm 1960 anh được chọn đi học lớp chuyên môn và khi trở về Mai Thanh Thế trở thành chiến sĩ đặc công của đơn vị địa phương quân huyện Thạnh Trị. Từ ngày nhập ngũ, Mai Thanh Thế luôn chiến đấu dũng cảm ngoan cường, thường xung phong đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm, chấp hành nghiêm mệnh lệnh, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ.
Tháng 3 năm 1961, lần đầu tiên Mai Thanh Thế được phân công đi trinh sát đồn Cầu Trâu cùng với hai chiến sĩ khác. Đồn Cầu Trâu nằm trên tuyến lộ Phú Lộc đi Cái Dầy, nhằm bảo vệ giao thông địch, ngăn chặn tuyến giao liên của cách mạng qua Lộ 4 bằng đường bộ và từ Thạnh Trị qua Mỹ Xuyên bằng đường sông. Đồn được bố trí 3 lô cốt ở 3 vị trí quan trọng, tạo thành một hình tam giác. Giữa 3 lô cốt này có 1 lô cốt chuồng Cu, được bố trí ở trung tâm. Vào mùa khô, địch bố phòng hết sức nghiêm ngặt. Trên hàng rào có 3 lớp dây chì gai chúng gài lựu đạn, dưới đất chôn mìn, gài chông, trong tường đồn còn có mấy con chó canh giữ. Qua mấy đêm liền, ba chiến sĩ không vượt khỏi hàng rào thứ nhất. Hai chiến sĩ đi cùng với Mai Thanh Thế có ý nản và đưa ra ý kiến nên trở về báo cáo với lãnh đạo đơn vị. Mai Thanh Thế lúc đó là một tổ viên, kiên quyết đề nghị ở lại khắc phục khó khăn. Anh động viên các chiến sĩ trong tổ thực hiện quyết tâm: Chưa hoàn thành nhiệm vụ nhất định chưa về đơn vị. Sau đó toàn tổ cố gắng nỗ lực, ban ngày luyện tập, tối đến lần mò vào đồn, ròng rã 21 đêm ngày, Tổ trinh sát đã hoàn thành được nhiệm vụ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Đêm tập kích đồn Cầu Trâu lần thứ nhất (vào tháng 4 năm 1961), Mai Thanh Thế ôm bộc phá dẫn tổ xung kích cắt 3 lớp chì gai, khi còn 3 mét nữa tới đồn thì bị lộ, chó sủa. Anh giao bộc phá cho đồng đội giữ dùm, lấy mã tấu đứng thẳng người chém dây chì gai, mở đường cho xung kích trong lúc địch bắn đạn như mưa. Nhận thấy kế hoạch bị lộ, Ban Chỉ huy ra lệnh rút quân, khi ấy mới biết chiến sĩ trong tổ bỏ quên bộc phá trong hàng rào. Bất chấp hiểm nguy, Mai Thanh Thế đã xin quay trở lại, bò vào lấy bộc phá cho bằng được. Qua trận tập kích, anh em đồng đội nhận ra rằng: Trong con người nhỏ nhắn, thư sinh của Mai Thanh Thế chứa đựng mối căm thù địch lớn lao và ý chí sắt đá đến lạ lùng. Ngay sau trận tập kích này, Mai Thanh Thế được đơn vị kết nạp vào Đảng và được đề bạt làm Tổ trưởng Đội đặc công.
Đúng 1 giờ sáng ngày 28 tháng 7 năm 1962, Tổ trinh sát đặc công do đồng chí Mai Thanh Thế chỉ huy ôm mìn đột nhập đánh mở đường, để ba mũi chủ lực đồng loạt đánh thẳng vào 3 lô cốt của địch ở 3 góc đồn. Trận đánh diễn ra rất ác liệt ngay từ đầu, đạn trung liên của địch từ các lô cốt liên tục nhã ra cheo chéo trên đầu. Khi xung phong, tay trái của Mai Thanh Thế bị mảnh lựu đạn cắt gãy (chưa đứt lìa), anh bò trở ra nhờ đồng đội chặt đứt dùm để khỏi vướng víu. Đồng đội nhìn Mai Thanh Thế ái ngại và khuyên anh trở ra tuyến sau. Thuyết phục đồng đội không được, đồng chí Mai Thanh Thế đã tự mình dùng lưỡi lê cắt bỏ phần cánh tay đã bị gãy, sau đó được đồng đội băng bó tạm, rồi ôm mìn xông lên, dùng cánh tay còn lại tháo quả thủ pháo, dùng răng rút chốt nhét vào lỗ châu mai. Một tiếng nổ long trời, Mai Thanh Thế bất tỉnh, khi tỉnh dậy cũng là lúc đồng đội đã tiêu diệt xong lô cốt ở 3 góc đồn, nhưng ở cao điểm Chuồng Cu vẫn còn một số tên chốt giữ. Chúng dùng lựu đạn và các loại hỏa lực điên cuồng chống trả. Với quyết tâm tiêu diệt bằng được lô cốt Chuồng Cu để hoàn thành nhiệm vụ, Mai Thanh Thế dù bị thương nặng những vẫn cố gượng dậy, tình nguyên ôm mìn xông lên đánh lô cốt cuối cùng này. Nhưng anh chỉ mới chạy được vài bước thì bị một quả lựu đạn từ lô cốt Chuồng Cu ném xuống, găm miểng vào trán và cắt gãy cánh tay phải còn lại. Đồng chí Mai Thanh Thế bị ngất xỉu nhưng mục tiêu vẫn chưa được tiêu diệt, do hết mìn nên đơn vị phải rút ra. Đồng chí Mai Thanh Thế được đồng đội chuyển về phía sau cấp cứu. Trên đường đi, anh vẫn bình thản động viên anh em chiến đấu. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Mai Thanh Thế hô to: “Bác Hồ muôn năm!”. Đồng chí Mai Thanh Thế hy sinh ngày 28 tháng 7 năm 1962, khi mới vừa tròn 21 tuổi.
Ngày 5 tháng 5 năm 1965 tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam Việt Nam lần thứ nhất, Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam và Bộ Chỉ huy các lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam đã quyết định truy tặng Huân chương Quân công giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho liệt sĩ Mai Thanh Thế.


