MAI THỊ NƯƠNG: ĐOÁ HỒNG HẠNH BẤT TỬ GIỮA LỬA ĐẠN GIỒNG RIỀNG
GIỒNG RIỀNG, KIÊN GIANG — Buổi sáng ngày 12/10/1960, một bầu không khí u uất bao trùm sân đồn Chi khu Kiên Bình. Giữa sân, người ta thấy một cô gái trẻ bị trói chặt, bên cạnh là chảo mỡ đang sôi sùng sục và những tên đốn mạt đang lăm lăm hung khí.
Tên chỉ huy gằn giọng: "Lần này nếu không khai, tao ăn thịt mày!". Đáp lại sự tàn bạo đó chỉ là một ánh nhìn rực lửa và lời khẳng định đanh thép: "Tao là Đảng viên Cộng sản — thà chết chứ không bao giờ đầu hàng!".
Cô gái ấy là Mai Thị Nương, bí danh Hồng Hạnh. Năm đó, cô vừa tròn 22 tuổi.
Từ cô bé giao liên đến nữ Đội trưởng dũng cảm
Sinh năm 1938 tại xã Vĩnh Thạnh trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, Mai Thị Nương sớm hít thở bầu không khí kháng chiến từ thuở thiếu thời. Năm 14 tuổi, không đợi sự cho phép của cha mẹ, cô tự nguyện dấn thân vào con đường hiểm nguy.
Bắt đầu bằng nhiệm vụ quân báo, theo dõi dấu chân địch, canh gác cho cán bộ hội họp, rồi chuyển tài liệu qua những cung đường máu. Sự mưu trí của Hồng Hạnh sớm bộc lộ khi cô từng lọt vào ổ phục kích nhưng đã thoát thân ngoạn mục bằng một câu chuyện giả làm cô gái trốn nhà đi bụi vì bị ép gả chồng. Sự bình tĩnh đến lạ lùng ấy đã đánh lừa được những cặp mắt cáo già của quân thù.
Tháng 6/1958, cô vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng và được tin tưởng giao trọng trách Đội trưởng đội vũ trang diệt ác bí mật đồn Cò Tuất.
"Hãy rút đi, để tôi ở lại!"
Đầu tháng 9/1960, trong một buổi họp khẩn tại xã Thạnh Hòa, đội vũ trang của Hồng Hạnh bị toán biệt kích bất ngờ bao vây. Giữa vòng vây siết chặt, người nữ đội trưởng trẻ tuổi đã đưa ra một quyết định định mệnh: Ra lệnh cho đồng đội rút lui theo đường an toàn, còn mình thì lao thẳng ra cánh đồng trống để làm "mồi nhử" kéo toàn bộ hỏa lực địch về phía mình.
Cô bị bắt, nhưng toàn bộ lực lượng của ta đã thoát nạn an toàn. Đó là cái giá mà Hồng Hạnh sẵn sàng trả để bảo vệ hạt giống cách mạng.
Hầm tối và khí tiết người Cộng sản
Hơn một tháng bị giam cầm trong hầm ngầm ẩm thấp dưới nền Chi khu Kiên Bình là hơn một tháng đối đầu nghẹt thở về ý chí. Từ những lời dụ dỗ "nhung lụa" đến những đòn tra tấn tàn khốc như đổ nước xà phòng, kẹp điện... tất cả đều thất bại trước sự im lặng lạnh lùng của người con gái Giồng Riềng.
Ngày 12/10/1960, kẻ thù dùng đến đòn hành hình man rợ nhất nhằm uy hiếp tinh thần nhân dân. Thế nhưng, giữa sân đồn, tiếng chửi bới quân cướp nước của Hồng Hạnh vang lên dõng dạc cho đến lúc cô ngất đi vì đau đớn. Khi tỉnh lại, trước lời dụ dỗ đi Mỹ để "khôi phục thân thể", cô chỉ nhìn chúng khinh bỉ:
"Người Cộng sản không biết phản bội Đảng, không phản bội đồng bào. Tao chết đi sẽ có hàng ngàn người khác đứng lên tiêu diệt bọn bay!"
Lời hô vang "Hồ Chí Minh muôn năm!" của cô trước lúc hy sinh đã trở thành lời sấm truyền, gieo rắc sự khiếp sợ vào lòng kẻ thù và thổi bùng ngọn lửa căm hờn trong lòng nhân dân khắp vùng biển Tây.
Ngọn đuốc không bao giờ tắt
Cái chết của Hồng Hạnh không mang lại sự sợ hãi cho nhân dân như kẻ thù mong đợi. Ngược lại, nó trở thành ngòi nổ cho hàng loạt cuộc đấu tranh. Phụ nữ khắp các xã đứng dậy, đồng bào Giồng Riềng xuống đường. Không lâu sau, tên ác ôn Võ Văn Sang đã phải đền tội trước mũi súng của Tiểu đoàn 207.
Năm 1994, Mai Thị Nương được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hôm nay, tại trung tâm huyện Giồng Riềng, tượng đài của cô vẫn đứng đó — hiên ngang, rạng rỡ — như nhắc nhở về một thế hệ đã sống và hy sinh theo cách rực rỡ nhất cho độc lập dân tộc.
Mai Thị Nương không chỉ là một cái tên, cô là một huyền thoại của đất thép Kiên Giang.


