Mẹ Việt Nam Anh hùng

MAI THỊ ÚT – NGỌN LỬA KIÊN TRUNG TRÊN DÒNG SÔNG KHÁNG CHIẾN

MAI THỊ ÚT – NGỌN LỬA KIÊN TRUNG TRÊN DÒNG SÔNG KHÁNG CHIẾN

Đồng Tháp24/08/2026xã Tân Phước 2 (Xã Tân Phước 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản anh hùng ca được viết nên bằng máu, nước mắt và lòng yêu nước của biết bao thế hệ cha anh. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, trên mảnh đất Tiền Giang anh hùng đã có biết bao người con bình dị sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ không chỉ là những người trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, mà còn là những giao liên, dân công, những người mẹ, người chị âm thầm góp sức cho cách mạng. Trong số đó, hình ảnh Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Mai Thị Út, thường được mọi người trìu mến gọi là Má Tám Hợi, mãi mãi là biểu tượng đẹp về lòng trung thành, đức hy sinh và ý chí kiên cường của người phụ nữ Nam Bộ.

Má Tám Hợi tên thật là Mai Thị Út, sinh năm 1912 tại ấp Mỹ Đa, xã Mỹ Hạnh Trung, nay thuộc thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Năm 1930, bà kết hôn với ông Nguyễn Văn Hợi – một người sớm tham gia hoạt động cách mạng. Chính người chồng giàu lòng yêu nước đã dìu dắt, giác ngộ cách mạng để bà từng bước trở thành một người chiến sĩ kiên trung. Những ngày đầu tham gia Hội Phụ nữ Cứu quốc, bà cùng chị em phụ nữ tải gạo, tải đạn, chăm sóc thương binh và đào hầm bí mật ngay trong nhà để nuôi giấu cán bộ cách mạng. Từ những việc làm âm thầm ấy, ngọn lửa yêu nước trong bà ngày càng bùng cháy mạnh mẽ. Bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Mai Thị Út là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, công tác tại Phòng Hậu cần Quân khu 8 với cấp bậc Thượng úy. Nhiệm vụ của bà là giao liên hợp pháp, vận chuyển vũ khí, thuốc men và tài liệu vào căn cứ cách mạng. Đây là một trong những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm bởi mọi tuyến đường thủy đều bị địch kiểm soát chặt chẽ. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, không chỉ tính mạng của bà bị đe dọa mà cả những chuyến hàng phục vụ chiến trường cũng có thể rơi vào tay địch.

Nhưng điều làm nên tên tuổi của Má Tám Hợi không phải là những lời nói hào hùng, mà chính là sự mưu trí và bản lĩnh phi thường. Để qua mắt quân địch, bà đã cải tạo chiếc xuồng quen thuộc của mình thành xuồng hai đáy. Phía trên vẫn là những mặt hàng nông sản, vật dụng đời thường như bao người dân buôn bán trên sông nước miền Tây; còn phía dưới là nơi cất giấu vũ khí, thuốc men và tài liệu tuyệt mật. Bằng phương thức ấy, bà đã thực hiện hàng trăm chuyến vận chuyển an toàn qua hàng chục đồn bốt của địch, đưa nguồn tiếp tế quý giá đến với chiến trường.

Có những đêm trời tối đen như mực, tiếng máy tàu tuần tra của địch gầm rú trên sông, ánh đèn pha liên tục quét khắp mặt nước. Giữa không gian ấy, người phụ nữ nhỏ bé vẫn bình tĩnh chèo xuồng, giữ nét mặt tự nhiên như một người buôn bán bình thường. Mỗi lần vượt qua được một trạm gác là thêm một lần sự sống chiến thắng hiểm nguy. Mỗi chuyến xuồng cập bến an toàn là thêm một phần sức mạnh được tiếp sức cho bộ đội ngoài chiến trường.

Theo nhiều tư liệu lịch sử, riêng trong năm 1972, Má Tám Hợi đã sử dụng chiếc xuồng hai đáy để vận chuyển trót lọt hơn 100 tấn vũ khí và khoảng 2,5 tấn thuốc men, vượt qua 25 đồn bốt của địch, phục vụ kịp thời cho các chiến dịch của lực lượng cách mạng. Thành tích ấy thể hiện sự gan dạ, mưu trí và tinh thần trách nhiệm phi thường của một người phụ nữ miền Tây trong khói lửa chiến tranh.

Hoạt động liên tục trong vùng địch kiểm soát, nhiều lần bà bị theo dõi và truy bắt. Có lần, nhận được tin báo trước, bà nhanh trí đánh chìm chiếc xuồng để xóa dấu vết rồi lẩn vào nhà dân, thoát khỏi cuộc vây bắt của quân địch. Có lần khác, bà bị bắt và bị tra tấn dã man nhằm khai thác cơ sở cách mạng. Trước những đòn roi và sự uy hiếp của kẻ thù, bà vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cộng sản, quyết không khai báo. Trước sự đấu tranh quyết liệt của quần chúng địa phương, cuối cùng địch buộc phải trả tự do cho bà. Sau khi được thả, bà lại tiếp tục trở về với công việc quen thuộc, tiếp tục chèo xuồng, tiếp tục vận chuyển vũ khí và tiếp tục cống hiến cho cách mạng như chưa từng trải qua những trận đòn tra tấn khốc liệt.

Không chỉ cống hiến bằng cả cuộc đời mình, Má Tám Hợi còn chấp nhận những mất mát lớn lao của gia đình. Chồng bà là ông Nguyễn Văn Hợi hoạt động cách mạng và hy sinh trong kháng chiến. Hai người con trai của bà cũng lần lượt ngã xuống vì độc lập của Tổ quốc. Đối với một người mẹ, đó là nỗi đau không gì bù đắp được. Nhưng bà đã nén đau thương vào lòng, biến mất mát thành nghị lực để tiếp tục đi hết con đường cách mạng mà mình đã lựa chọn. Hình ảnh người mẹ mất chồng, mất con nhưng vẫn kiên cường cống hiến đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Sau ngày đất nước thống nhất, Má Tám Hợi tiếp tục tham gia công tác xã hội, động viên con cháu và nhân dân giữ gìn truyền thống cách mạng, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc trong hai cuộc kháng chiến, bà được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào ngày 20 tháng 12 năm 1994. Bà cũng được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng để ghi nhận những hy sinh to lớn của gia đình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Ngày nay, trên quê hương Tiền Giang, tên tuổi Mai Thị Út vẫn được người dân nhắc đến với tất cả niềm kính trọng. Trường THCS Mai Thị Út mang tên bà không chỉ là nơi dạy chữ mà còn là "địa chỉ đỏ" giáo dục truyền thống cách mạng cho các thế hệ học sinh. Mỗi ngày, dưới mái trường mang tên người nữ anh hùng ấy, biết bao thế hệ học sinh được học tập, rèn luyện và lớn lên trong hòa bình – thành quả được đánh đổi bằng sự hy sinh của những người như Má Tám Hợi. Đọc và tìm hiểu về cuộc đời của Má Tám Hợi, em càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do và hòa bình. Những chuyến xuồng năm xưa đã dừng lại, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí vượt khó và lòng trung thành của bà vẫn như dòng sông Tiền mãi chảy trong lòng người dân Tiền Giang. Đó là ngọn lửa thiêng liêng soi sáng con đường của thế hệ trẻ hôm nay.

Là đoàn viên, thanh niên trong thời đại mới, chúng em không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng có trách nhiệm học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống nhân ái, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh cả tuổi xuân, hạnh phúc và cuộc đời mình vì nền độc lập của dân tộc. Thời gian có thể làm lùi xa tiếng bom đạn, nhưng không bao giờ làm phai mờ hình ảnh Má Tám Hợi – người nữ giao liên huyền thoại của vùng sông nước Tiền Giang. Cuộc đời bà sẽ mãi là bản hùng ca bất diệt về lòng yêu nước, về đức hy sinh và niềm tin son sắt vào thắng lợi của cách mạng Việt Nam; là ngọn lửa truyền thống để thế hệ hôm nay và mai sau tiếp tục viết nên những trang sử vẻ vang cho quê hương và đất nước./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn