Mai Tiến Quỳnh
Ánh mắt em bé Trong một ngôi làng bị cày nát sau trận càn quét năm 1969, tôi chứng kiến cảnh tan hoang. Giữa đống đổ nát, một bé gái khoảng năm tuổi ngồi co ro, ôm chặt con gà con vào lòng. Đôi mắt bé trống rỗng, không khóc, chỉ nhìn đăm đăm vào khoảng không. Tôi lục túi, tìm được quả cam cuối cùng – thứ quý giá nhất lúc bấy giờ. Tôi quỳ xuống, đưa cho bé và nói khẽ: “Em ăn đi con.” Bé ngẩng lên, đôi mắt long lanh, rồi mỉm cười. Nụ cười ấy trong sáng và thuần khiết đến lạ, như một tia nắng xuyên qua màn khói bom. Tôi nhớ mãi nụ cười ấy suốt hơn năm mươi năm. Mỗi lần kể lại, tôi vẫn thấy ấm áp giữa nỗi đau chiến tranh.



