Mái tóc
Ông em năm nay đã ngoài tám mưa tuổi. Mái tóc bạo trắng như cước, lưng đã còng theo năm tháng,nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ánh mắt ông lại sáng lên, đen sẫm mà kiên nghị
Ông em năm nay đã ngoài tám mưa tuổi. Mái tóc bạo trắng như cước, lưng đã còng theo năm tháng,nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ánh mắt ông lại sáng lên, đen sẫm mà kiên nghị.Với em, ông không chỉ là người kể chuyện cổ tích mỗi tối, mà còn là một nhân chứng sống của một thời hoa lửa hào hùng và gian khổ của dân tộc. Thời trẻ, ông em là một người lính bộ binh tham gia kháng chiến chống Mĩ. Năm mười chín tuổi, ông rời quê hương nhỏ bé ven sông, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn ông đi, bà nội kể rằng cả làng chỉ có tiếng khóc xen lẫn tiếng dặn dò, còn ông thì lăng im, nắm chặt bàn tay gầy gò của mẹ. Ông đi, mang theo tuổi trẻ, ước mơ giản dị; đánh giặc để đất nước được hoà bình. Những năm tháng ở chiến trường là quãng đường gian khổ nhất của ông. Ông từng kể, có những ngày hành quân trong rừng sâu, đói đến lả người, mỗi người một nắm gạo rang. Đêm đến, cả đơn vị nằm sát bên nhau trong hầm, nghe tiếng bom nổ rung trời, đất đá đổ xuống lạo xạo trên mũ. Sợ chứ, ông bảo, nhưng không ai dám bỏ vị trí, vì sau lưng họ là Tổ Quốc, là gia đình, là quê hương. Ông em đã từng bị thương ở một trận càn lớn. Mảnh đạn găm vào vai, máu chảy đẫm áo, nhưng ông vẫn cố bò về phía đồng đội. Vết sẹo dài ở cánh tay ông đến giờ vẫn còn, như một dấu tích không thể xoá nhoà của chiến tranh. Mỗi lần em tò mò chạm vào vết sẹo ấy, ông chỉ cười hiền và nói: “So sánh với những người đã nằm lại, ông may mắn lắm rồi.’’Điều khiến em xúc động nhất là cách ông nhớ về đồng đội. Ông thuộc tên từng người, nhớ cả những người đã hi sinh. Có những người còn chưa gặp mẹ lần cuối, có người đã ra đi khi trong túi vẫn còn lá thư chưa gửi. Ông nói, chính họ đã dạy cho ông hiểu thế nào là tình đồng chí, đồng đội, thứ tình cảm được tôi luyện giữa bom đạn và cái chết. Hoà bình lập lại, ông đã trở về quê hương, trở thành một người nông dân bình dị. Ông chưa bao giờ kể công hay tự hào quá mức về quá khứ của mình. Nhưng với em, cuộc đời ông chính là một trang sử sách sống. Thời hoa lửa đã lấy đi của ông tuổi trẻ, nhưng lại cho em một người ông giàu lòng yêu nước, nhân hậu. Em luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với những gì mà thế hệ của ông đã hi sinh, để những năm tháng hoa lửa ấy không bao giờ lãng quên.


