Mái tóc bạc bên khung cửa
Mái tóc bạc bên khung cửa
Ông Nguyễn Văn Hùng nhập ngũ năm 1967 khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày lên đường, mẹ ông vẫn còn khỏe mạnh, mái tóc mới điểm vài sợi bạc.
Chiến tranh kéo dài gần tám năm. Trong quãng thời gian ấy, những lá thư từ quê nhà luôn là nguồn động viên lớn nhất đối với ông.
Trong mỗi bức thư, mẹ ông không bao giờ kể về khó khăn của gia đình. Bà chỉ động viên con trai yên tâm chiến đấu.
Sau ngày giải phóng, ông trở về quê hương.
Từ đầu làng, ông nhìn thấy mẹ đang đứng bên khung cửa quen thuộc.
Điều khiến ông nghẹn ngào là mái tóc mẹ đã bạc trắng.
Ông chạy đến ôm lấy mẹ.
Hai mẹ con không nói nên lời.
Ông kể:
– Khi ấy tôi mới hiểu chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của người lính mà còn lấy đi tuổi xuân của những người mẹ ở hậu phương.


