Mái tóc của 10 cô gái Đồng Lộc

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt tại Ngã ba Đồng Lộc, hình ảnh "mái tóc" của 10 nữ thanh niên xung phong gắn liền với sự dung dị, tuổi thanh xuân phơi phới và cả những đau thương bi tráng. Bạn có thể tìm hiểu thêm thông tin về các di vật lịch sử tại Bảo tàng Ngã ba Đồng Lộc hoặc tìm đọc các tư liệu của Báo Quân Khu 4 để hiểu rõ hơn về huyền thoại này.
1. Vẻ đẹp thanh xuân và sự lạc quan
Các cô gái Tiểu đội 4 (Đại đội 552) khi ấy đều ở độ tuổi mười tám đôi mươi. Dù bom đạn cày xới, thiếu thốn trăm bề, họ vẫn luôn giữ gìn nét nữ tính. Những mái tóc dài đen nhánh là niềm tự hào của các cô gái quê. Họ thường mượn chiếc gương nhỏ của nhau, bện tóc cho nhau, hay cùng lấy khăn buộc gọn gàng để tiện cho việc rửa mặt và làm nhiệm vụ san lấp hố bom.2. Chi tiết bi tráng trong ngày các chị hy sinh
Chiều ngày 24/7/1968, khi các chị đang san lấp hố bom để thông đường, một quả bom đã rơi trúng đội hình. Sau khi trận bom dứt, đồng đội lao tới cứu nạn và phải lấy khăn lau mặt, buộc lại tóc cho từng người mới có thể nhận dạng được các chị. Hình ảnh người Tiểu đội phó Hồ Thị Cúc khi được tìm thấy sau 3 ngày vùi sâu dưới đất: đầu vẫn đội nón, các đầu ngón tay thâm tím vì cố bới đất, đã lấy đi biết bao nước mắt của người ở lại. 3. Mái tóc trong thơ ca
Hình ảnh mái tóc và tuổi trẻ của các chị đã đi vào thơ ca đầy xúc động. Điển hình là bài thơ Khoảng trời - Hố bom của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ hay bức thư của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần gửi về quê, từng câu chữ đều khắc họa vẻ đẹp hiên ngang, dũng cảm nhưng cũng rất đỗi dịu dàng của người con gái Việt Nam thời đạn bom. Những chiếc lược nhỏ, những lọn tóc ngày ấy nay trở thành kỷ vật thiêng liêng được lưu giữ để thế hệ sau luôn nhớ về một thời hoa lửa.
Các cô gái Tiểu đội 4 (Đại đội 552) khi ấy đều ở độ tuổi mười tám đôi mươi. Dù bom đạn cày xới, thiếu thốn trăm bề, họ vẫn luôn giữ gìn nét nữ tính. Những mái tóc dài đen nhánh là niềm tự hào của các cô gái quê. Họ thường mượn chiếc gương nhỏ của nhau, bện tóc cho nhau, hay cùng lấy khăn buộc gọn gàng để tiện cho việc rửa mặt và làm nhiệm vụ san lấp hố bom.2. Chi tiết bi tráng trong ngày các chị hy sinh
Chiều ngày 24/7/1968, khi các chị đang san lấp hố bom để thông đường, một quả bom đã rơi trúng đội hình. Sau khi trận bom dứt, đồng đội lao tới cứu nạn và phải lấy khăn lau mặt, buộc lại tóc cho từng người mới có thể nhận dạng được các chị. Hình ảnh người Tiểu đội phó Hồ Thị Cúc khi được tìm thấy sau 3 ngày vùi sâu dưới đất: đầu vẫn đội nón, các đầu ngón tay thâm tím vì cố bới đất, đã lấy đi biết bao nước mắt của người ở lại. 3. Mái tóc trong thơ ca
Hình ảnh mái tóc và tuổi trẻ của các chị đã đi vào thơ ca đầy xúc động. Điển hình là bài thơ Khoảng trời - Hố bom của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ hay bức thư của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần gửi về quê, từng câu chữ đều khắc họa vẻ đẹp hiên ngang, dũng cảm nhưng cũng rất đỗi dịu dàng của người con gái Việt Nam thời đạn bom. Những chiếc lược nhỏ, những lọn tóc ngày ấy nay trở thành kỷ vật thiêng liêng được lưu giữ để thế hệ sau luôn nhớ về một thời hoa lửa.


