Cựu Thanh niên xung phong

MÁI TÓC CỦA CÔ GÁI XA NHÀ

Tuyên Quang18/08/2026Xã Lâm Bình (Đoàn xã Lâm Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÁI TÓC CỦA CÔ GÁI XA NHÀ

Triệu Thị Sai sinh năm 1959. Nhắc lại quãng thời gian ấy, ngoài công việc, điều bà nhớ là cuộc sống của những cô gái xa nhà.

Một trong những chuyện nhỏ mà bà vẫn nhớ là chuyện mái tóc.

Ngày ấy làm việc ngoài trời, tóc rất dễ bám bụi. Sau một ngày làm việc, người mệt rã rời, mặt mũi lấm lem, tóc cũng chẳng còn gọn gàng.

Muốn gội đầu phải tìm nước. Không phải lúc nào cũng có điều kiện để tắm giặt thoải mái. Vì vậy, chị em thường tranh thủ lúc có nước để gội đầu, giặt quần áo.

Sai kể rằng dù thiếu thốn, con gái vẫn là con gái. Làm việc cả ngày nhưng đến lúc nghỉ cũng muốn chải lại mái tóc cho gọn.

Một chiếc lược nhỏ vì thế trở thành đồ dùng khá thân thuộc.

Có khi một người có lược thì mấy người dùng chung. Người chải trước, người chải sau. Chẳng ai thấy phiền.

Những lúc như thế, chị em thường ngồi nói chuyện.

Có người kể chuyện nhà. Có người nhớ mẹ. Có người kể chuyện một anh nào đó ở quê. Có người nghe xong lại trêu khiến cả nhóm cười.

Sai bảo, những chuyện ấy rất trẻ con, nhưng chính những chuyện trẻ con ấy lại là những điều bà nhớ nhất.

“Ngày ấy chúng tôi cũng chỉ là những cô gái trẻ thôi. Đi làm thì nghiêm túc, nhưng lúc nghỉ vẫn thích nói chuyện, chải tóc, cười đùa.”

Bà nhớ có những hôm trời nóng, mọi người tìm được chỗ có nước thì mừng lắm. Sau khi gội đầu xong, ngồi hong tóc dưới gió, cảm giác nhẹ nhõm như vừa trút được cả một ngày mệt mỏi.

Không có gương lớn để soi. Nhiều khi chỉ cần nhìn nhau rồi hỏi:

“Tóc tôi có rối không?”

Người kia trả lời:

“Rối hết rồi!”

Thế là lại cười.

Những năm tháng ấy thiếu rất nhiều thứ, nhưng không vì thế mà tuổi trẻ biến mất.

Các cô gái vẫn nhớ mái tóc, vẫn muốn mình sạch sẽ, vẫn có những phút nói chuyện riêng, vẫn cười trước những chuyện chẳng đâu vào đâu.

Sau này, khi cuộc sống đã đủ đầy hơn, Sai có thể mua một chiếc lược đẹp, có thể gội đầu bất cứ lúc nào. Nhưng những lần chải tóc bên nhau ngày trước thì không thể trở lại.

Có lẽ vì thế mà khi nhớ về NQ-33, bà không chỉ nhớ những ngày làm việc.

Bà nhớ những cô gái trẻ ngồi bên nhau, mái tóc còn ướt, vừa hong tóc vừa kể chuyện.

Một hình ảnh rất bình thường.

Nhưng đó lại là một phần tuổi trẻ của bà.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn