Mái Tóc Thề Gửi Lại Chiến Khu
Mái Tóc Thề Gửi Lại Chiến Khu
Nhân chứng kể: Trần Thị Lan (Cựu nữ giao liên mật Sài Gòn - Gia Định)
"Con gái Sài Gòn những năm 1970 chuộng mốt để tóc thề dài ngang lưng, uốn bồng bềnh như sóng nước lãng mạn. Tôi khi ấy mười chín tuổi, làm nhiệm vụ giao liên mật dưới vỏ bọc một cô tiểu thư con nhà giàu đi học trường nữ sinh Gia Long. Mái tóc dài đen nhánh, thơm mùi dầu hoa bưởi là niềm tự hào lớn nhất của tôi, cũng là công cụ hoàn hảo để tôi ngụy trang, giấu những tập tài liệu, bản đồ tác chiến mật cuộn tròn giấu bên trong búi tóc cài trâm cẩn thận qua mặt các trạm gác lính ngụy.
Đầu năm 1974, cơ sở tình báo của tôi bị lộ do có kẻ phản bội đầu hàng. Tôi nhận lệnh khẩn cấp rút chạy ra chiến khu rừng đước Nhơn Trạch để bảo toàn lực lượng. Cuộc sống ở chiến khu vô cùng gian khổ, ngâm mình dưới nước mặn sình lầy suốt ngày đêm, muỗi mòng vây hãm, xà phòng thơm không có. Mái tóc dài thướt tha của tôi trở thành một gánh nặng thực sự: tóc bết dính đầy bùn đất, sương muối làm rụng từng mảng lớn, nấm da đầu ngứa ngáy đến phát điên mà không cách nào gội sạch nổi.
Một chiều bên bờ rạch, tôi đã lấy chiếc kéo cắt tóc y tế, dứt khoát xén phăng mái tóc thề của mình đi, chỉ giữ lại mái tóc ngắn cũn cỡn như con trai để tiện bề chiến đấu, di chuyển nhanh lẹ. Khi những lọn tóc đen dài rơi rụng xuống dòng nước sình lầy, tôi đã khóc, một nỗi tủi thân con gái dâng trào nghẹn họng. Chị trưởng căn cứ ôm lấy tôi an ủi: 'Đừng buồn em, đất nước hòa bình, tóc lại dài ra, đẹp hơn xưa nữa'. Mái tóc thề gửi lại chiến khu rừng đước năm ấy là sự hy sinh thầm lặng, nhỏ nhoi nhưng chứa đựng cả một bầu nhiệt huyết quyết tử của những cô gái đô thị Sài Gòn đi theo tiếng gọi cách mạng."


