Mái tóc thề gửi ra trận tuyến
Mái tóc thề gửi ra trận tuyến
Mùa hè năm 1971, bến phà Long Đại (Quảng Bình) trở thành gạch nối giữa sự sống và cái chết. Thành và Mai lớn lên cùng một dòng sông, yêu nhau từ những ngày còn cắp sách đến trường. Ngày Thành nhận lệnh nhập ngũ, Mai không khóc. Cô dẫn anh ra bờ sông, nơi có rặng tre ngà rủ bóng.
“Anh cầm lấy. Tóc em ở bên anh cũng như em đang cùng anh ra trận. Bao giờ hết giặc, tóc em dài lại, anh về cưới em”.
Thành mang theo lọn tóc ấy vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt. Chiếc khăn tay bọc lọn tóc luôn được anh đặt ở túi áo ngực bên trái, nơi nhịp đập trái tim thổn thức. Qua những trận đói quay cuồng, những cơn sốt rét rừng mờ cả mắt, hay những đêm ém quân dưới làn mưa bom, Thành lại mang lọn tóc ra ngửi. Mùi hoa bưởi quê nhà dịu nhẹ như một liều thuốc tinh thần, giúp anh quên đi mùi thuốc súng khét lẹt bao vây xung quanh.
Bốn năm sau ngày giải phóng, một người lính với cánh tay bị thương tật bước xuống bến phà xưa. Bên bờ sông, một cô gái đang giặt áo, mái tóc đã dài quá thắt lưng, buông xõa đen mượt. Thành đứng lặng từ xa, run run rút từ túi áo ra chiếc khăn tay phai màu, bên trong lọn tóc thề năm xưa vẫn vẹn nguyên, như tình yêu của họ đã vượt qua giông bão của thời hoa lửa.


