Bài viết

MÁI TÓC THỀ TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

Lào Cai08/06/2026Mai Tuấn Anh (xã Phong Dụ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÁI TÓC THỀ TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Thị Bình (Cựu TNXP Kênh nhà Lê - Nghệ An)

"Năm 1971, tôi tròn mười tám tuổi, rời quê nhà Đô Lương gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày ra đi, tài sản quý giá nhất của tôi là mái tóc đen dài chạm gót, thơm ngát mùi lá sả, lá bưởi do chính tay mẹ gội. Lũ bạn trong tiểu đội đứa nào cũng trầm trồ, bảo đó là 'suối tóc đẹp nhất tuyến lửa'.

Nhiệm vụ của chúng tôi là san lấp hố bom, bảo đảm mạch máu giao thông tại một trọng điểm trên vệt đường Trường Sơn. Bom đạn cày xới ngày đêm, đất đá khét lẹt mùi thuốc súng. Nước sinh hoạt khan hiếm đến mức mỗi đứa chỉ được phát một ca nhỏ mỗi ngày để đánh răng, rửa mặt. Mái tóc dày của tôi trở thành một 'gánh nặng' thực sự. Đất đỏ bám chặt, mồ hôi lưu cữu, chấy rận bắt đầu làm tổ khiến đầu tóc ngứa ngáy phát điên, có lúc sốt rét hành hạ, tôi chỉ biết khóc ôm đầu.

Một buổi chiều sau trận bom tọa độ, tiểu đội trưởng nhìn tôi, thở dài ái ngại: 'Bình ơi, hay là...'. Tôi hiểu ý chị. Đêm đó, dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn tự chế từ vỏ bom bi, chị ôm tôi từ phía sau. Tiếng kéo 'xoẹt, xoẹt' vang lên giữa tiếng đại bác gầm vang vọng từ xa. Mỗi nhát kéo như cắt vào khúc ruột của tôi. Tôi khóc nức nở, mấy chị em xung quanh cũng sụt sùi khóc theo.

Mái tóc thề của tuổi mười tám nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn. Sáng hôm sau, tôi ra trọng điểm với mái tóc cắt ngắn cao như con trai, gọn gàng và nhẹ bẫng. Chúng tôi lại lao vào xúc đất, vác đá với nụ cười rạng rỡ. Mái tóc ấy mất đi, nhưng chúng tôi đã giữ lại được những chuyến xe an toàn thông suốt vào Nam. Giờ đây, mỗi khi soi gương nhìn mái tóc bạc trắng, tôi lại nhớ về làn tóc xanh thời con gái đã gửi lại mảnh đất anh hùng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn