Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mãi tuổi 20

Tháng 9/1971, chàng sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội Nguyễn Văn Thạc (1952–1972) gác lại giảng đường, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Trước khi vào chiến trường Quảng Trị, Thạc viết nhật ký gần như mỗi ngày. Những trang viết của anh không ồn ào, không khẩu hiệu. Đó là suy nghĩ của một người trẻ về tình yêu, về học tập, về lý tưởng sống. Anh yêu văn chương, yêu Hà Nội, nhưng khi Tổ quốc cần, anh không do dự. Quảng Trị năm 1972 là một trong những chiến trường khốc liệt nhất. Bom đạn dày đặc, th

Lạng Sơn25/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 9/1971, chàng sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội Nguyễn Văn Thạc (1952–1972) gác lại giảng đường, khoác ba lô lên đường nhập ngũ.

Trước khi vào chiến trường Quảng Trị, Thạc viết nhật ký gần như mỗi ngày. Những trang viết của anh không ồn ào, không khẩu hiệu. Đó là suy nghĩ của một người trẻ về tình yêu, về học tập, về lý tưởng sống. Anh yêu văn chương, yêu Hà Nội, nhưng khi Tổ quốc cần, anh không do dự.

Quảng Trị năm 1972 là một trong những chiến trường khốc liệt nhất. Bom đạn dày đặc, thương vong lớn. Trong những ngày hành quân, Thạc vẫn ghi chép, vẫn suy tư về tương lai đất nước sau chiến tranh. Anh từng viết rằng nếu phải hi sinh, anh mong cái chết của mình có ý nghĩa.

Ngày 30/7/1972, Nguyễn Văn Thạc hi sinh ở mặt trận Quảng Trị khi mới 20 tuổi. Cuốn nhật ký được đồng đội giữ lại. Nhiều năm sau, “Mãi mãi tuổi 20” được xuất bản, trở thành cuốn sách gối đầu giường của nhiều thế hệ thanh niên.

Câu chuyện của anh nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ không chỉ là những năm tháng sôi nổi, mà còn là thời điểm con người ta dám lựa chọn điều lớn lao hơn chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn