Mai Văn Quyết- cỗng đồng đội

Trung Tá Mai Văn Quyết, quê ở Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, vẫn không thể quên những ngày gian khổ cùng đồng đội trên chiến trường Campuchia. Mỗi lần nhắc lại, ông đều cảm thấy lòng bồi hồi, bởi kỷ niệm về cổng đồng đội – những khoảnh khắc chia sẻ, đùm bọc và hy sinh lẫn nhau – luôn sống mãi trong tâm trí. Nhớ lại những ngày đầu vượt sông, băng rừng, ông và tiểu đội phải đối mặt với những trận mưa rừng nặng hạt và tiếng súng liên hồi của địch. Dù mệt mỏi, đói khát, mỗi khi nhìn đồng đội lâm nguy, ông đều không ngần ngại lao vào che chở, hỗ trợ và động viên họ. Có lần, một người bạn cùng đơn vị bị thương nặng, máu loang trên đất đỏ, nhưng chính sự kề vai sát cánh của các chiến hữu đã giúp ông đưa người bạn qua khỏi cơn nguy kịch. Những buổi tối quanh lửa trại, họ chia nhau những miếng bánh khô, những lon cơm nguội, kể cho nhau nghe những câu chuyện quê nhà, để xua tan nỗi nhớ nhà và nỗi sợ hãi chiến trận. Trung Tá Quyết nhớ rõ cảm giác khi phải đưa một đồng đội vượt qua vùng đất đầy mìn, mỗi bước chân đều căng thẳng tột độ, nhưng sự bình tĩnh và tin tưởng lẫn nhau đã giúp họ vượt qua. Kỷ niệm ấy không chỉ là những giây phút sinh tử, mà còn là minh chứng cho tình đồng đội, sự hy sinh và niềm tin vào nhau giữa những con người trẻ tuổi trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Giờ đây, khi trở về với cuộc sống bình thường, Trung Tá Mai Văn Quyết vẫn luôn trân trọng những ngày tháng ấy, bởi nhờ những đồng đội ấy, ông học được sự can đảm, lòng kiên định và giá trị của tình người trong chiến tranh. Mỗi lần nhắc đến chiến trường Campuchia, ông đều cảm thấy tự hào nhưng cũng đầy xúc động, bởi cổng đồng đội – nơi gắn kết những con người giữa bom đạn và hiểm nguy – đã trở thành một phần không thể nào quên trong cuộc đời ông



