Mai Văn Quỳnh
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất của người lính
Khoảnh khắc hạnh phúc nhất của người lính
Sáng 30 tháng 4 năm 1975, khi chiếc xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập, tôi đứng cách đó không xa. Không khí lúc ấy lạ lắm. Không reo hò vang trời như phim. Chỉ có tiếng khóc và tiếng thở dài nhẹ nhõm.
Tôi bước xuống, chân run run. Một người lính ngụy trẻ tuổi quỳ xuống, ném súng và khóc nức nở. Tôi đến bên, đặt tay lên vai cậu ta và nói: “Đứng dậy đi cháu. Chiến tranh kết thúc rồi. Từ nay Bắc Nam là một nhà.”
Lúc ấy, tôi nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay trên nóc Dinh. Nước mắt tôi rơi không ngừng. Không phải khóc vì buồn, mà khóc vì hạnh phúc. Hạnh phúc đến mức đau đớn. Hạnh phúc vì biết bao đồng đội đã nằm xuống để có khoảnh khắc này. Tôi quỳ một chân xuống đất, hôn lên mảnh đất Sài Gòn và thì thầm: “Anh em ơi… chúng ta thắng rồi… chúng ta về nhà rồi…”



