MAI XUÂN SƠN – TUỔI MƯỜI TÁM VÀ NGỌN LỬA TIÊN PHONG BẤT DIỆT
MAI XUÂN SƠN – TUỔI MƯỜI TÁM VÀ NGỌN LỬA TIÊN PHONG BẤT DIỆT
Bạn đang làm gì ở tuổi mười tám—đang lo toan cho cánh cửa đại học hay mải mê với những hoài bão cá nhân đầy màu sắc? Còn với Mai Xuân Sơn, chàng trai sinh năm 1950 tại Nghĩa Bình, Tân Kỳ, Nghệ An, tuổi 18 của anh là những chuyến hành quân xuyên đêm xẻ dọc Trường Sơn và một cái kết hóa thân vào sông núi vào ngày 20 tháng 9 năm 1968. Là chiến sĩ binh nhất thuộc đơn vị C3, d19, anh Sơn bước vào trận chiến với tất cả sự nhiệt huyết bừng cháy của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những cựu chiến binh năm xưa kể lại rằng, trận đánh ngày 20/9 là một bài thử thách cực kỳ nghiệt ngã khi đơn vị của anh phải đối mặt với một đợt phản kích điên cuồng của bộ binh địch có xe tăng yểm trợ. Ở vị trí xung kích, anh Sơn gài chặt quả lựu đạn bên hông, tay ghì chặt báng súng tiến lên phía trước. Khi khẩu đại liên của địch từ lô cốt cố thủ quét liên tục làm chặn đứng hướng tiến công của quân ta, anh Sơn đã không ngần ngại ôm bộc phá lao thẳng vào hỏa lực địch. Tiếng nổ kinh hoàng vang lên xé toạc bầu trời, hỏa điểm của địch bị dập tắt hoàn toàn, mở toang con đường cho đơn vị tiến lên giành thắng lợi. Biểu tượng còn mãi của anh là vạt áo chiến sĩ loang lổ vết máu cùng mảnh giấy ghi lời thề quyết tử được tìm thấy trong túi áo ngực trái. Anh ngã xuống khi chưa kịp nhận tấm thẻ Đảng, nhưng hành động của anh chính là một bài văn thề bằng máu đắt giá nhất gửi lại cho non sông. Câu chuyện của Mai Xuân Sơn gửi đến thế hệ thanh niên ngày nay một thông điệp mạnh mẽ: Tuổi trẻ không đo bằng chiều dài của năm tháng, mà đo bằng chiều sâu của sự cống hiến và lý tưởng sống mà mình lựa chọn.



