Thân nhân liệt sĩ, người có công

Mâm Cơm Đãi "Khách" Giữa Vườn

Đây là một câu chuyện ngắn về tình người và sự thông minh của những người dân sống giữa vùng "cài răng lược" tại xã Phú Phụng

Vĩnh Long24/02/2026Lê Hoàng Linh (xã Phú Phụng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày chiến tranh ác liệt, ranh giới giữa vùng ta và vùng địch tại ấp Phụng Đức đôi khi chỉ cách nhau một con mương nhỏ. Có một lần, một toán lính từ đồn Phú Phụng đi tuần tra vào đúng lúc các chiến sĩ du kích đang dừng chân nghỉ ngơi và dùng cơm tại nhà Dì Bảy.

Nghe tiếng giày đinh rầm rập ngoài ngõ, các chiến sĩ nhanh chóng rút xuống hầm bí mật dưới gầm giường. Dì Bảy nhìn mâm cơm còn đang bốc khói, tim đập thình thịch nhưng bộ não lại vô cùng tỉnh táo. Dì lập tức lấy thêm mấy bộ bát đũa, bày ra giữa phản, rồi thản nhiên ngồi têm trầu.

Khi toán lính xông vào, tên chỉ huy thấy mâm cơm thịnh soạn với cá lóc nướng trui và canh chua bông súng, liền hỏi: "Bà già, nhà có khách hay sao mà bày biện nhiều bát đũa thế này?".

Dì Bảy giả vờ buồn rầu, thở dài đáp: "Thưa ông, hôm nay là ngày giỗ chồng tôi. Con cái đi làm ăn xa hết, tôi bày sẵn mấy bộ bát đũa này để mời linh hồn ông ấy và các tổ tiên về dùng bữa cho ấm cúng. Các ông ghé qua, nếu không chê thì ngồi xuống dùng miếng cơm, xem như là lộc của người đã khuất".

Nhìn gương mặt phúc hậu và lời lẽ chân thành của người mẹ miền Tây, bọn lính không những không nghi ngờ mà còn cảm thấy sờ sợ vì chuyện tâm linh. Chúng lấy vài miếng cá, uống chén trà rồi vội vàng kéo nhau đi nơi khác để "tránh dông".

Ngay sau khi bóng giặc vừa khuất sau rặng dừa, Dì Bảy mới thở phào nhẹ nhõm, mở nắp hầm cho anh em lên. Mâm cơm "giỗ giả" ấy bỗng chốc trở thành bữa cơm ngon nhất của những người chiến sĩ, thấm đẫm tình yêu thương và sự chở che vô bờ bến của lòng dân Phú Phụng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mâm Cơm Đãi "Khách" Giữa Vườn | Câu chuyện thời hoa lửa