Bài viết

Mầm non Thạch Liên (22)

Hà Tĩnh30/04/2026Mầm non Thạch Liên4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG GỌI TRONG ĐÊM

Ông tôi kể, có những đêm ở chiến trường mà cái đáng sợ nhất không phải là tiếng bom… mà là sự im lặng sau đó. Đêm hôm ấy, đơn vị ông vừa trải qua một trận đánh kéo dài. Khi mọi thứ lắng xuống, trời đã rất khuya. Rừng tối đen, chỉ còn lại mùi khói súng và đất ẩm.

Mọi người nằm rải rác nghỉ tạm, không ai ngủ sâu. Bỗng giữa đêm, có tiếng gọi rất khẽ:
“Có ai không… cứu với…”

Tiếng gọi yếu, đứt quãng, như từ rất xa vọng lại.

Cả đơn vị im lặng lắng nghe.

Không ai biết đó là đồng đội hay là bẫy.

Tiếng gọi lại vang lên lần nữa, lần này rõ hơn một chút. Ông nói lúc đó ai cũng nhìn nhau. Nếu là đồng đội thật mà không cứu… thì không đành. Nhưng nếu là bẫy… thì cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm.

Cuối cùng, một nhóm nhỏ được cử đi kiểm tra. Ông là một trong số đó.

Họ lần theo tiếng gọi, đi rất chậm, từng bước một. Rừng đêm yên đến mức nghe rõ cả nhịp tim mình. Đi một lúc lâu, họ phát hiện một người lính nằm giữa bụi cây, bị thương nặng.

Anh không còn đủ sức để đứng dậy.

Chỉ còn đủ sức gọi.

Khi được đưa về, anh gần như kiệt sức. Nhưng trước khi ngất đi, anh vẫn nói:
“Tôi tưởng… không ai nghe thấy…”

Ông kể, câu nói đó khiến ông nhớ mãi.

Giữa chiến tranh, giữa rừng sâu, một tiếng gọi yếu ớt… nhưng vẫn có người nghe, vẫn có người quay lại.

Có lẽ, đó là điều giữ cho con người ta không gục ngã.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mầm non Thạch Liên (22) | Câu chuyện thời hoa lửa