Mầm non Thạch Liên (27)
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM RỪNG
Ông tôi kể, giữa chiến tranh, đôi khi thứ người ta sợ không phải là tiếng súng… mà là bóng tối.
Có những đêm hành quân trong rừng, trời tối đến mức không nhìn thấy cả bàn tay của mình. Chỉ có thể dựa vào nhau mà đi, bám theo nhau từng bước một. Không được bật đèn, không được gây tiếng động. Mọi thứ đều phải tuyệt đối im lặng.
Đêm hôm đó cũng như thế.
Đơn vị di chuyển qua một khu rừng dày đặc, đường trơn, đá lẫn rễ cây. Ai cũng căng thẳng. Chỉ cần một bước trượt chân cũng có thể làm cả đội hình lộ vị trí.
Đi trước là người dẫn đường. Đi sau là những người lính trẻ, cố gắng giữ khoảng cách vừa đủ để không bị mất dấu.
Rồi bất ngờ, một người phía sau vấp ngã.
Không ai kịp kêu lên. Chỉ có tiếng động rất khẽ vang lên giữa đêm. Tất cả đứng sững lại.
Ông tôi nói, trong khoảnh khắc đó, im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng súng.
Người ngã xuống không bị thương nặng, nhưng khi đứng dậy, anh phát hiện mình đã mất chiếc đèn pin nhỏ mang theo trong người. Thứ đèn ấy vốn được che kỹ, chỉ dùng trong trường hợp đặc biệt.
Không ai dám bật sáng để tìm.
Cả đoàn đứng im trong bóng tối. Không ai biết phải làm gì tiếp theo.
Rồi bất ngờ, một ánh sáng nhỏ bật lên.
Rất yếu. Rất nhỏ. Nhưng đủ để nhìn thấy.
Là chiếc đèn dự phòng của một người lính trẻ đi cuối đoàn. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ che ánh sáng bằng bàn tay, để nó chỉ đủ rọi xuống mặt đất ngay trước bước chân.
Ánh sáng ấy run run giữa rừng đêm.
Không ai nói gì, nhưng tất cả tự động di chuyển lại gần hơn, theo vệt sáng nhỏ ấy. Từng bước, từng bước một, chậm rãi và cẩn trọng.
Ông tôi bảo, ánh đèn hôm đó không sáng, nhưng lại ấm lạ thường. Nó không chỉ giúp người ta nhìn thấy đường đi, mà còn giúp họ tin rằng mình vẫn đang đi cùng nhau.
Khi ra khỏi khu rừng, trời đã gần sáng.
Ánh đèn được tắt đi.
Không ai nhắc lại nhiều về nó. Nhưng sau này, mỗi khi nói về đêm hôm ấy, ai cũng nhớ đến một điều giống nhau: một ánh sáng rất nhỏ… nhưng đủ để giữ cả một tập thể không bị lạc trong bóng tối.
Ông tôi nói, trong chiến tranh, có những thứ không lớn lao, không ồn ào, nhưng lại cứu được con người.
Như một ngọn đèn nhỏ giữa đêm rừng.
Như niềm tin rất mong manh… nhưng không bao giờ tắt.


