Bài viết

Mầm non Thạch Liên (8)

Hà Tĩnh29/04/2026Mầm non Thạch Liên3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN: NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM RỪNG

Ông tôi từng kể về một ngọn đèn dầu nhỏ mà ông luôn mang theo trong những năm hành quân. Giữa rừng sâu, nơi không có ánh điện, không có âm thanh của phố thị, ngọn đèn ấy là thứ duy nhất giữ lại hơi ấm của con người.

Ngày đó, ông là chiến sĩ liên lạc, thường xuyên phải di chuyển qua những cung đường rừng hiểm trở. Ban ngày hành quân, ban đêm dừng lại trú tạm. Mỗi khi đêm xuống, ông lại thắp ngọn đèn dầu nhỏ, đặt giữa những tán lá rừng rậm rạp.

Ánh sáng của nó không mạnh, chỉ đủ soi một khoảng nhỏ, nhưng lại đủ để mọi người nhìn thấy nhau. Có những đêm mưa rừng kéo dài, gió thổi tắt nhiều lần, ông phải dùng thân mình che cho ngọn đèn khỏi tắt. Đồng đội ông nói, ánh sáng ấy giống như niềm tin – nhỏ thôi nhưng không thể thiếu.

Có lần đơn vị bị phục kích. Giữa rừng tối, tiếng súng vang lên, mọi thứ hỗn loạn. Trong khoảnh khắc ấy, ngọn đèn bị hất đổ, dầu tràn ra đất. Nhưng ông vẫn cố giữ lại phần còn lại của bấc đèn, như giữ lấy một điều gì đó cuối cùng.

Sau trận ấy, nhiều người không trở về. Ông cũng bị thương nặng, nhưng vẫn sống sót. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên ông hỏi không phải là về vết thương, mà là ngọn đèn.

Sau chiến tranh, ông không còn mang theo ngọn đèn nữa, nhưng ông giữ lại cái vỏ đèn cũ. Mỗi khi đêm xuống, ông lại đặt nó lên bàn, dù không còn thắp sáng, nhưng vẫn nhìn rất lâu. Ông nói ánh sáng có thể tắt, nhưng ký ức thì không.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mầm non Thạch Liên (8) | Câu chuyện thời hoa lửa