Bài viết

MẦM XANH TRÊN ĐẤT THÉP: KÝ ỨC VỀ NHỮNG "BÚP SEN TRONG BOM ĐẠN"

MẦM XANH TRÊN ĐẤT THÉP: KÝ ỨC VỀ NHỮNG "BÚP SEN TRONG BOM ĐẠN"

Tây Ninh16/05/2026Huỳnh Thị Diễm Trang (Trường MG Long Trạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mở đầu: Những câu hỏi ngây thơ

Trong một buổi dạy về kỹ năng sống tại xã Rạch Kiến, một học trò nhỏ lớp Lá hỏi tôi: "Cô ơi, ngày xưa chỗ trường mình có nhiều hoa không cô?".Khi tôi sinh ra vùng đất này đã xanh ngắt màu lúa và rực rỡ sắc hoa mười giờ bên lối đi. Nhưng tôi biết, để có sắc hoa hôm nay, Rạch Kiến đã từng là một "vành đai lửa" khốc liệt, nơi mà mỗi nhành cây cũng mang vết tích của đạn bom.

Câu chuyện: "Giáo án" viết trên cát

Tôi tìm về gặp dì Ba, một cựu giáo viên mầm non thời kháng chiến tại địa phương. Dì kể, thời đó làm gì có giấy trắng mực hồng. "Lớp học" của dì và các chị em Đoàn viên ngày ấy di động theo từng đợt càn của địch.

Có những mùa mưa Rạch Kiến nước nổi, cô và trò phải ngồi trên những chiếc sạp tre kê cao trong hầm, chung nhau từng bát cơm kho quẹt. Dì kể: "Lúc đó sợ nhất không phải là đói, mà là sợ bọn nhỏ quên mất mặt chữ, quên mất tiếng hát". Vậy là "giáo án" của các cô chính là mặt cát mịn dưới hầm, dùng ngón tay làm bút để dạy trẻ con chữ cái, con số. Khi có tiếng động, các cô chỉ cần lấy tay gạt nhẹ, mọi dấu vết học tập lại trở về với đất mẹ, giữ bí mật tuyệt đối cho cơ sở.

Có một đêm trung thu năm ấy, giữa vòng vây siết chặt của đồn bốt, các cô giáo Đoàn viên đã bí mật tòng những chiếc lồng đèn bằng lon sữa bò cũ, thắp nến leo lắt dưới hầm sâu. Tiếng trẻ con cười khúc khích trong bóng tối, tay nâng niu chiếc lồng đèn tự chế chính là khoảnh khắc "hoa lửa" rực rỡ nhất – một sự phản kháng mãnh liệt bằng tình yêu thương và niềm tin vào ngày mai hòa bình.

Sự tiếp nối: Trách nhiệm của thế hệ sau.

Ngồi giữa ngôi trường mầm non xã Rạch Kiến khang trang hôm nay, tôi nhìn những bộ đồ dùng dạy học đa dạng, những trang giáo án điện tử sinh động mà lòng không khỏi bồi hồi. Thế hệ chúng tôi được thừa hưởng thành quả từ những "giáo án trên cát" và những chiếc lồng đèn lon sữa bò năm ấy.

Là một giáo viên, tôi hiểu rằng mình không chỉ dạy trẻ kiến thức, mà còn phải dạy trẻ biết trân trọng giá trị của mảnh đất dưới chân mình. Mỗi lần hướng dẫn các con kỹ năng ứng phó với tình huống nguy hiểm, tôi lại thầm cảm ơn những người tiền bối đã dùng cả thanh xuân để bảo vệ an toàn cho thế hệ cha anh chúng tôi.

Kết bài: Viết tiếp bản tình ca quê hương

"Câu chuyện thời hoa lửa" của tôi hôm nay là sự đan xen giữa ký ức của dì Ba và khát vọng của chính tôi. Rạch Kiến vẫn là "vành đai", nhưng không còn là vành đai diệt Mỹ khói lửa, mà là vành đai của tri thức và tình thương.

Với tư cách là một Đoàn viên, một người giáo viên mầm non, tôi nguyện đem sức trẻ của tuổi trẻ để tiếp tục ươm mầm cho những đóa hoa Rạch Kiến nở rộ, để mảnh đất Cần Đước mãi mãi xanh tươi như chính cái tâm trong sáng của người giáo viên nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẦM XANH TRÊN ĐẤT THÉP: KÝ ỨC VỀ NHỮNG "BÚP SEN TRONG BOM ĐẠN" | Câu chuyện thời hoa lửa