Mang Bình Yên Trở Về Từ Chiến Trường
Câu chuyện kể về ông nội tôi – ông Bùi Tá Cường, một người lính từng chiến đấu gian khổ trên chiến trường Tây Nam. Giữa những ngày tháng thiếu thốn và hiểm nguy, ông đã dũng cảm bảo vệ đồng đội và đưa người bị thương vượt hàng chục cây số về trạm xá. Với tôi, đó là câu chuyện về một người lính bình dị đã mang bình yên trở về từ chiến trường.
Mang Bình Yên Trở Về Từ Chiến Trường
Có những câu chuyện lịch sử nằm trong những trang sách, được ghi lại bằng những con số, những mốc thời gian và những chiến công lớn lao. Nhưng cũng có những câu chuyện lịch sử không được viết thành sách, chỉ được lưu giữ qua lời kể của những người đã từng đi qua chiến tranh. Với tôi, một trong những câu chuyện ấy bắt đầu từ người ông nội – ông Bùi Tá Cường, một người lính đã từng chiến đấu trên chiến trường Tây Nam.
Ông nội tôi sinh ra trong những năm tháng đất nước chìm trong bom đạn chiến tranh. Gia đình bên nội tôi có truyền thống đi bộ đội. Từ thế hệ ông cố cho đến ông nội, những người đàn ông trong gia đình đã mang trên mình màu xanh áo lính, sẵn sàng rời xa quê hương để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Có lẽ vì vậy, với ông nội, khoác lên mình bộ quân phục không chỉ là một nhiệm vụ mà còn là sự tiếp nối của truyền thống gia đình.
Năm 1980, ông lên đường tham gia chiến trường Tây Nam. Đó là những năm tháng vô cùng gian khổ. Cuộc sống của người lính nơi chiến trường thiếu thốn đủ bề. Lương thực không phải lúc nào cũng có đầy đủ, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt, còn sự nguy hiểm thì luôn rình rập. Những người lính phải chiến đấu trong hoàn cảnh mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
Trong những câu chuyện ông kể lại, có một chuyện mà tôi nhớ mãi.
Trên chiến trường Tây Nam, quân địch có một cách dò tìm vị trí của bộ đội ta rất nguy hiểm. Vào ban đêm, chúng thả những con chó đã được huấn luyện để đánh hơi. Nếu phát hiện được mùi của bộ đội, chúng sẽ lần theo dấu vết và báo hiệu để quân địch tổ chức tập kích. Trong bóng tối của chiến trường, khi mọi người đều phải giữ im lặng và cảnh giác, tiếng động của một con chó có thể trở thành dấu hiệu báo trước một cuộc tấn công.
Trước tình thế nguy hiểm ấy, ông nội đã đề xuất phải tìm cách tiêu diệt con chó để bảo đảm an toàn cho đơn vị. Đó không phải là một quyết định dễ dàng. Nhưng giữa chiến tranh, người lính không có nhiều thời gian để do dự. Mỗi quyết định đều liên quan đến sự sống còn của cả đồng đội.
Có lẽ điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là sự gan dạ của ông trước kẻ thù, mà còn là cách ông luôn nghĩ đến đồng đội.
Trong một lần chiến đấu, đồng đội của ông bị địch bắn và rơi vào tình thế nguy cấp. Giữa tiếng súng và sự hỗn loạn của chiến trường, ông đã nhanh chóng lao ra cứu bạn mình. Ông biết rằng bước ra lúc ấy đồng nghĩa với việc đặt bản thân vào nguy hiểm, nhưng ông vẫn làm. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu, ông tiếp tục tìm cách đưa người đồng đội bị thương về trạm xá gần nhất.
Quãng đường ấy không phải vài trăm mét. Ông đã phải đưa đồng đội đi hàng chục cây số, trong điều kiện chiến trường vô cùng khắc nghiệt. Có những lúc sức lực gần như cạn kiệt, nhưng ông vẫn cố gắng. Bởi phía sau mỗi người lính không chỉ là một người đồng đội, mà còn là một gia đình đang chờ họ trở về.
Tôi từng nghĩ rằng anh hùng phải là những người có tên tuổi được ghi trên những trang sách lịch sử, những người có những chiến công lớn lao được cả đất nước biết đến. Nhưng khi lớn lên, nghe ông kể về những năm tháng đã qua, tôi dần hiểu rằng lịch sử còn được tạo nên bởi biết bao người lính bình dị như ông.
Họ không cần ai gọi mình là anh hùng. Họ chỉ làm điều mà họ cho là đúng: chiến đấu khi Tổ quốc cần, bảo vệ đồng đội khi đồng đội gặp nguy hiểm và cố gắng sống sót để trở về.
Sau những năm tháng chiến đấu trên chiến trường Tây Nam, ông nội tôi tập kết ra Bắc. Tại đây, ông gặp bà nội tôi. Hai con người từng đi qua những năm tháng chiến tranh rồi gặp nhau, nên duyên vợ chồng. Khi đất nước dần trở lại cuộc sống bình yên, ông bà trở về quê hương, cùng nhau xây dựng tổ ấm hạnh phúc.
Và rồi, trong những năm tháng bình yên ấy, tôi được sinh ra. Tôi chưa từng nhìn thấy ông trong những ngày còn khoác áo lính. Tôi không biết tiếng súng nơi chiến trường vang lên như thế nào, cũng không thể hình dung hết những gian khổ mà ông đã trải qua. Nhưng qua từng câu chuyện, tôi có cảm giác mình đang được chạm vào một phần lịch sử rất thật – một phần lịch sử mang tên Bùi Tá Cường.
Tôi tự hào vì ông tôi đã từng là một người lính. Nhưng hơn cả niềm tự hào, tôi biết ơn ông. Bởi nếu thế hệ của ông đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ đất nước, thì thế hệ của tôi phải biết trân trọng hòa bình mà mình đang có. Những con đường bình yên hôm nay, những mái nhà không còn tiếng bom đạn, những đứa trẻ được đến trường… đều là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu của biết bao thế hệ đi trước.
Ông nội tôi có thể chỉ là một người lính bình thường trong hàng triệu người lính của đất nước. Nhưng với tôi, ông là một người anh hùng. Bởi lịch sử đối với tôi không còn là những câu chuyện xa xôi trong sách vở. Lịch sử đã ở ngay trong gia đình tôi, trong ký ức của ông, trong những câu chuyện được kể lại qua năm tháng – và trong niềm tự hào mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời.


