MẠNG LƯỚI "ĐIỆN BÁO ĐÁ" CỦA CÁC ĐƠN VỊ VÙNG NÚI CAO
Tại các vùng núi đá cao, nơi việc kéo dây thép điện thoại trở nên bất khả thi do vách đá dựng đứng, các đơn vị quân ta đã sáng tạo ra phương pháp truyền tin bằng "tiếng gõ trên đá". Phương pháp này được ghi nhận trong lịch sử truyền tin của quân đội như một giải pháp tình thế nhưng mang lại hiệu quả bất ngờ. Anh hùng Vũ Duy Vinh đã chỉ đạo áp dụng rộng rãi cách này trong việc giữ liên lạc giữa các chốt chặn trên cao.
Nguyên lý rất đơn giản: âm thanh truyền qua vật rắn (đá) nhanh và xa hơn trong không khí. Chiến sĩ sẽ dùng một thanh kim loại hoặc dùi gỗ cứng gõ vào vách đá theo các nhịp điệu Morse quy ước. Người nghe sẽ áp tai vào một phiến đá khác ở khoảng cách hàng kilomet. Nhịp gõ không chỉ truyền đạt thông tin về vị trí địch mà còn báo cáo về tình hình lương thực, đạn dược. Âm thanh này được vách đá khuếch đại, vang vọng trong lòng núi nhưng lại triệt tiêu nhanh chóng khi thoát ra ngoài không gian, khiến địch không thể xác định được nguồn phát.
Để thực hiện thành công, người lính phải tập luyện đôi tai cực kỳ thính nhạy để tách biệt "tiếng gõ mật mã" với tiếng đá rơi tự nhiên. Anh Vinh đã trực tiếp huấn luyện hàng trăm chiến sĩ cách nhận biết các "tần số" đá khác nhau trên từng loại núi. Sự sáng tạo này đã biến những dãy núi đá khô khốc trở thành những trạm phát sóng khổng lồ. Câu chuyện về "điện báo đá" là biểu tượng của tinh thần tự chủ, khẳng định dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, người lính Việt Nam vẫn tìm ra cách để kết nối với nhau, để tạo nên một mạng lưới chiến đấu hoàn chỉnh, khiến mọi mưu đồ chia cắt của kẻ thù đều trở nên vô nghĩa.


