MĂNG NON GIỮA MIỀN KHÓI LỬA: KHI TUỔI THƠ TRƯỞNG THÀNH CÙNG VẬN MỆNH ĐẤT NƯỚC
Trường Đại học Hải Dương
Hình ảnh người thiếu niên Trần Quốc Toản bóp nát quả cam vì hờn căm giặc dữ đã trở thành biểu tượng kiêu hãnh ngàn đời cho lòng yêu nước của tuổi trẻ Đại Việt. Nhưng bên cạnh người anh hùng tuổi trẻ ấy, lịch sử còn có hàng vạn "măng non" vô danh khác đã âm thầm lớn lên giữa miền khói lửa. Họ là những đứa trẻ không được ghi danh trên những trang sử gấm hoa, nhưng tuổi thơ của họ đã hòa chung nhịp đập mãnh liệt với vận mệnh thiêng liêng của cõi bờ.
Chiến tranh ập đến như trận bão lớn, tước đi của những tâm hồn trong trẻo khoảng trời yên bình với tiếng sáo diều hay những trò chơi dân gian bên gốc đa đầu làng. Thay vào đó, hành trang lớn lên của họ đong đầy tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng binh khí va vào nhau chát chúa và những câu chuyện truyền tai nhau về dã tâm của kẻ thù. Nhưng chính sự khắc nghiệt ấy đã gieo vào lòng những đứa trẻ những hạt giống kiên cường, biến sự hồn nhiên thơ dại thành bản lĩnh sớm nở giữa thời loạn.
Chưa kịp lớn, những măng non ấy đã tự chọn cho mình cách để đứng chung hàng ngũ với dân tộc. Có những thiếu niên tay chưa đủ dài để cầm trọn chuôi gươm vẫn quyết gạt nước mắt tiễn cha rồi tự mình cầm giáo gác canh nơi cổng làng; có những em bé thông minh, mưu trí nhận nhiệm vụ làm liên lạc viên, băng qua sông sâu rừng thẫm để đưa từng lá thư mật; và biết bao em thơ đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chãi cho những người mẹ, người bà nơi hậu phương.
Sức sống quật cường của một dân tộc không chỉ nằm ở sức mạnh của những đoàn voi chiến hay những gờ đao sắc bén nơi tiền tuyến, mà còn ẩn chứa trong sự trưởng thành sớm của bao thế hệ măng non. Khi vận mệnh đất nước lâm nguy, ngọn lửa yêu nước chưa bao giờ phân biệt tuổi tác — nó soi sáng từ bóng lưng người lính xông pha sa trường cho đến từng ánh mắt trong veo của những đứa trẻ, dệt nên một nguồn sức sống bất diệt nối liền qua muôn thế hệ Đại Việt.



