MANG THEO DẤU TÍCH CHIẾN TRANH – NGƯỜI THƯƠNG BINH TỪ MẶT TRẬN VỊ XUYÊN
Tháng 4 năm 1981, hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, ông Hoàng Xuân Đằng lên đường nhập ngũ, trực tiếp tham gia làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang). Hơn năm năm quân ngũ không chỉ ghi dấu những tháng ngày gian khổ nơi chiến trường biên giới mà còn để lại trên cơ thể ông những vết thương của chiến tranh. Trở về quê hương với danh hiệu thương binh, ông luôn tự hào vì đã góp một phần tuổi xuân vào sự nghiệp bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước.

Ông Hoàng Xuân Đằng sinh năm 1960, quê tại xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang. Lớn lên trong những năm đất nước vừa thống nhất nhưng vẫn phải đối mặt với nhiều thử thách trong nhiệm vụ bảo vệ biên giới, ông sớm ý thức được trách nhiệm của người thanh niên đối với quê hương và Tổ quốc.
Tháng 4 năm 1981, ông lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động đến mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) – nơi được mệnh danh là "lò vôi thế kỷ", chiến trường ghi dấu biết bao sự hy sinh của cán bộ, chiến sĩ trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Những năm tháng ở Vị Xuyên là khoảng thời gian không thể nào quên đối với ông. Người lính phải sống và chiến đấu giữa những dãy núi đá dựng đứng, thường xuyên đối mặt với điều kiện thời tiết khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, nước sinh hoạt và luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Mỗi ngày trôi qua đều là sự thử thách về ý chí, nghị lực và lòng dũng cảm.
Trong suốt thời gian làm nhiệm vụ, ông cùng đồng đội bám trụ trên các điểm cao, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ trận địa, tuần tra và sẵn sàng chiến đấu. Giữa khói lửa chiến trường, tình đồng chí, đồng đội trở thành nguồn động viên lớn lao. Họ cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng ngụm nước, cùng vượt qua những giờ phút cam go nhất với niềm tin duy nhất là bảo vệ vững chắc từng tấc đất nơi biên cương của Tổ quốc.
Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, ông Hoàng Xuân Đằng bị thương. Những vết thương trên cơ thể đã theo ông suốt cuộc đời, trở thành minh chứng cho sự hy sinh và cống hiến của một người lính nơi tuyến đầu. Dù phải chịu những di chứng của chiến tranh, ông chưa bao giờ hối tiếc về những năm tháng đã cống hiến. Với ông, được khoác lên mình màu áo lính và hoàn thành nhiệm vụ là niềm vinh dự lớn lao của tuổi trẻ.
Sau những năm tháng chiến đấu, đến tháng 8 năm 1986, ông hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại cuộc sống đời thường, ông tiếp tục phát huy phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ, tích cực lao động sản xuất, xây dựng gia đình và tham gia các phong trào ở địa phương. Là một thương binh, ông luôn giữ tinh thần lạc quan, nghị lực vươn lên, trở thành tấm gương về ý chí vượt khó và lòng yêu nước cho con cháu noi theo.
Đối với ông Hoàng Xuân Đằng, ký ức về Vị Xuyên chưa bao giờ phai nhạt. Đó là ký ức về những ngọn núi phủ mây, những chiến hào nơi biên giới, những người đồng đội đã cùng nhau chiến đấu và cả những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhớ về quãng thời gian ấy, ông càng thấm thía giá trị của hòa bình và càng trân trọng những hy sinh của biết bao thế hệ người lính.
Câu chuyện của ông Hoàng Xuân Đằng là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của những người lính Vị Xuyên – những con người đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. Những vết thương ông mang trên mình không chỉ là dấu tích của chiến tranh mà còn là minh chứng sống động cho lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự cống hiến cao cả của thế hệ cha anh. Đó là những giá trị thiêng liêng cần được gìn giữ, lan tỏa để các thế hệ hôm nay và mai sau luôn ghi nhớ công lao của những người đã viết nên những trang sử hào hùng nơi mặt trận Vị Xuyên.



