Cựu chiến binh

MANG TUỔI 18 ĐẾN XÍN MẦN – CÂU CHUYỆN CỦA HOÀNG NGỌC VÉN

Tháng 3 năm 1986, Hoàng Ngọc Vén rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ba năm trong quân ngũ, ông được phân công thực hiện nhiệm vụ tại Xín Mần. Đến tháng 3 năm 1989, ông xuất ngũ trở về quê. Một quãng tuổi trẻ đã đi qua, nhưng những năm tháng nơi biên giới vẫn là phần ký ức đáng nhớ trong cuộc đời người lính.

Tuyên Quang18/08/2026Hoàng Văn Thảnh (Đoàn xã Khuôn Lùng)10 lượt xem0 lượt chia sẻ
MANG TUỔI 18 ĐẾN XÍN MẦN – CÂU CHUYỆN CỦA HOÀNG NGỌC VÉN

Tháng 3 năm 1986.

Hoàng Ngọc Vén, chàng trai sinh năm 1968 ở xã Khuôn Lùng, lên đường nhập ngũ. Khi ấy ông mới khoảng 18 tuổi – cái tuổi mà hôm nay nhiều bạn trẻ vẫn đang bắt đầu những năm tháng học tập, còn với thế hệ của ông, đó đã là lúc khoác lên mình bộ quân phục và nhận nhiệm vụ của người lính.

Rời quê, ông bắt đầu cuộc sống quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công thực hiện nhiệm vụ tại Xín Mần.

Những năm giữa thập niên 1980, Xín Mần là vùng biên giới còn rất nhiều khó khăn. Địa hình núi cao, đường sá đi lại không thuận tiện, điều kiện sinh hoạt của người lính cũng thiếu thốn. Với những thanh niên vừa rời quê nhà, đây là một môi trường hoàn toàn khác.

Nhưng rồi cuộc sống trong đơn vị dần trở nên quen thuộc.

Ở đó có những người đồng đội cùng tuổi, cũng có người lớn tuổi hơn, mỗi người đến từ một quê khác nhau. Xa nhà, những câu chuyện về gia đình, quê hương đôi khi trở thành thứ gần gũi nhất. Cùng nhau trải qua những ngày huấn luyện và thực hiện nhiệm vụ, những người lính dần gắn bó với nhau lúc nào không hay.

Với Hoàng Ngọc Vén, Xín Mần không chỉ là nơi thực hiện nhiệm vụ. Đó còn là nơi ông trải qua những năm tháng tuổi trẻ.

Từ tháng 3 năm 1986 đến tháng 3 năm 1989, vừa đúng ba năm.

Ba năm ấy bắt đầu khi ông còn là một thanh niên 18 tuổi và kết thúc khi ông đã có thêm những trải nghiệm của một người lính.

Tháng 3 năm 1989, ông xuất ngũ.

Ngày trở về Khuôn Lùng, cuộc sống lại trở về với những điều thân thuộc. Gia đình, quê hương, công việc và những lo toan thường ngày. Nhưng có một điều chắc chắn không thể xóa đi, đó là những năm tháng đã sống cùng đồng đội tại Xín Mần.

Thời gian càng lùi xa, những ký ức ấy có thể không còn nguyên vẹn như ngày đầu. Có những người đồng đội có thể đã lâu không gặp, có những địa điểm ngày trước từng quen thuộc nay cũng thay đổi nhiều.

Nhưng chỉ cần nhắc đến Xín Mần, có lẽ trong ký ức của người lính năm nào vẫn hiện lên một phần tuổi trẻ.

Khi tìm hiểu câu chuyện của ông Vén, chúng tôi – những đoàn viên hôm nay – đặc biệt chú ý đến một điều rất giản dị: ông lên đường khi mới 18 tuổi.

Ở tuổi ấy, ông đã rời gia đình, đến một địa bàn biên giới và trải qua ba năm trong quân ngũ.

Chúng tôi sinh ra trong thời bình nên những điều ấy đôi khi rất khó hình dung nếu chỉ đọc qua vài dòng tư liệu. Chính vì vậy, việc gặp gỡ, ghi chép và lưu giữ những câu chuyện của các bác, các chú từng đi qua những năm tháng ấy càng trở nên ý nghĩa.

Không phải câu chuyện nào cũng có những trận đánh lớn hay những sự kiện đặc biệt. Có những câu chuyện chỉ đơn giản là một người thanh niên rời quê, làm nhiệm vụ trong ba năm rồi trở về.

Nhưng chính những con người bình dị ấy đã tạo nên một phần lịch sử của quê hương.

Hoàng Ngọc Vén – người con Khuôn Lùng, nhập ngũ tháng 3/1986, thực hiện nhiệm vụ tại Xín Mần và trở về quê hương tháng 3/1989.

Ba năm tuổi trẻ ấy giờ đã nằm lại phía sau, nhưng câu chuyện của ông vẫn đáng được nhắc lại, để thế hệ hôm nay hiểu hơn về những người đã từng lên đường khi Tổ quốc cần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn