Mảnh áo còn lại
Sau một trận đánh, người lính chỉ còn giữ lại một mảnh áo của đồng đội. Kỷ vật nhỏ bé trở thành nỗi nhớ suốt đời.
Trận đánh hôm đó diễn ra rất nhanh. Khi chúng tôi tràn lên, khói súng còn chưa tan thì đã có người ngã xuống.
Tôi chạy theo anh Thành – người luôn đi trước tôi trong mọi lần hành quân. Nhưng lần này, tôi không kịp gọi.
Khi đến nơi, anh đã nằm đó. Áo anh rách một mảng lớn vì mảnh đạn. Tôi không biết phải làm gì ngoài việc ngồi xuống bên cạnh.
Chúng tôi buộc phải rút lui ngay sau đó. Không thể mang theo anh, tôi xé một phần áo còn nguyên của anh, nhét vào túi.
Nhiều năm sau, mảnh áo ấy vẫn còn. Mỗi lần chạm vào, tôi lại thấy như anh vẫn đang đứng đâu đó phía trước, quay lại gọi:
“Đi nhanh lên, đừng tụt lại!”



