Mảnh Áo Mưa Gấp Tư
Một mảnh áo mưa cũ được cắt gọn và gấp lại nhiều lần đã giúp người lính che chắn qua những trận mưa rừng kéo dài. Trong thời hoa lửa, nó không chỉ che mưa mà còn che đi những tháng ngày gian khổ.
Năm 1970. Lê Văn Bảy là chiến sĩ thuộc đơn vị bộ binh hoạt động ở vùng rừng núi. Những ngày hành quân. Mưa rừng đến bất chợt. Có khi kéo dài suốt nhiều ngày. Áo mưa là thứ rất quý. Nhưng mỗi người chỉ có một tấm nhỏ. Không đủ che toàn thân khi đi đường dài. Bảy có một tấm áo mưa đã cũ. Bị rách một góc. Anh không bỏ đi. Mà cắt phần còn lại gọn hơn. Gấp lại thành bốn lớp. Mang theo trong ba lô. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Hòa nhìn thấy liền hỏi: — Nhỏ vậy che được gì không anh? Bảy cười: — Che được cái cần che. Một buổi chiều. Đơn vị hành quân qua một con suối cạn. Trời đổ mưa lớn. Gió thổi mạnh. Bảy mở mảnh áo mưa gấp tư. Trùm lên người và phần ba lô. Không đủ kín hoàn toàn. Nhưng đủ để giữ cho giấy tờ và lương thực bên trong không ướt. Cả tổ phải dừng lại dưới tán cây. Ngồi nép vào nhau. Mưa rơi trắng cả khu rừng. Hòa nói: — Nhìn nhỏ vậy mà cũng dùng được lâu ghê. Bảy đáp: — Vì mình biết cách dùng nó. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Lê Văn Bảy vẫn giữ mảnh áo mưa cũ trong chiếc hộp gỗ. Vải đã mỏng, nhiều chỗ sờn. Nhưng ông không thay. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ đồ cũ vậy? Ông chỉ nói: — Vì nó từng che cho ông qua những ngày không biết trời nắng hay mưa. Mảnh áo mưa gấp tư ấy. Không còn đủ lớn như trước. Nhưng vẫn đủ để nhắc nhớ một thời hoa lửa. Nơi con người học cách sống sót không chỉ bằng những thứ mình có. Mà bằng cách biết trân trọng từng thứ nhỏ bé mình đang giữ.



