MẢNH BẠT CHE MƯA
MẢNH BẠT CHE MƯA TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
Nhân chứng kể lại: Cô Hoàng Thị Lan (Cựu nữ thanh niên xung phong, Đại đội 555)
"Mùa đông năm 1972, ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) rầm rập những chuyến xe chở quân, chở đạn vào Nam. Trời mưa phùn gió bấc, mặt đường nhão nhẹt bùn đất sâu đến đầu gối. Tổ thanh niên xung phong chúng tôi có nhiệm vụ đứng gác bên các hố bom để phân luồng xe chạy.
Đêm đó, một chiếc xe tải chở đầy thương binh nặng từ mặt trận ra bị sa lầy ngay giữa ngã ba, đúng lúc còi báo động máy bay địch rít lên liên hồi. Để bảo vệ các anh không bị ướt và trúng mảnh bom, sáu chị em trong tổ chúng tôi đã cởi phăng tấm bạt che mưa duy nhất của mình, rướn người căng rộng tấm bạt che kín thùng xe.
Bom nổ cách đó không xa, bùn đất và mảnh gốm phạt rào rào trên tấm bạt, nhưng không ai buông tay. Sự quả cảm thầm lặng dưới mảnh bạt thời hoa lửa đêm ấy đã bảo vệ vẹn toàn cho chuyến xe thương binh, dệt nên một huyền thoại đẹp về tình đồng chí, nghĩa đồng bào."



