MẢNH ĐÁ KHẮC TÊN QUÊ HƯƠNG: TRUNG ĐỘI TRƯỞNG PHÙNG TRUNG TOAN
MẢNH ĐÁ KHẮC TÊN QUÊ HƯƠNG: TRUNG ĐỘI TRƯỞNG PHÙNG TRUNG TOAN
Nếu có ai đó hỏi rằng điều gì làm nên sức mạnh giữ đất của người lính trong những năm tháng hoa lửa, câu trả lời nằm ở ý chí kiên trung cứng cỏi như đá tai mèo của người chỉ huy. Thiên trường ca ấy gọi tên anh Phùng Trung Toan, sinh năm 1955, lớn lên bên dòng sông Lam hiền hòa thuộc xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Là Trung đội trưởng kiên cường thuộc Trung đoàn 52, Sư đoàn 337, Quân đoàn 14, anh đã ngã xuống trong một ngày mùa hè rực lửa – ngày 16 tháng 05 năm 1981, khi tuổi đời vừa chạm ngưỡng hai mươi sáu.
Tháng 5 năm 1981, cao điểm nơi đơn vị anh Toan chốt giữ bị kẻ thù điên cuồng vây hãm bằng chiến thuật biển người kết hợp pháo rót tầm xa liên tục ngày đêm. Đá xám vỡ vụn thành từng mảnh sắc lẹm găm đầy vào da thịt chiến sĩ. Giữa làn đạn quét rát mặt, Trung đội trưởng Phùng Trung Toan bị trúng mảnh pháo găm nát một bên chân. Anh từ chối lệnh rút về tuyến sau của ban chỉ huy đại đội, tự dùng dây bạt quấn chặt chân vào gốc cây mục bên vách đá để cố định cơ thể, tiếp tục dùng khẩu súng ngắn chỉ huy thét lớn phát lệnh cho anh em bẻ gãy từng đợt tràn lên của giặc.
Khi họng súng hết đạn cũng là lúc quân địch tràn lên tới mép hào chốt chặn, anh Toan đã đưa ra quyết định cuối cùng đầy kiêu hãnh. Anh giật phốt quả lựu đạn chày cuối cùng, lao thẳng người vào đám bộ binh địch. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên tiễn đưa người chỉ huy mưu trí vào cõi bất tử.
Chi tiết biểu tượng thiêng liêng đọng lại chính là trên vách đá nơi anh tự buộc chân mình, đồng đội tìm thấy ba chữ "Nghĩa Bình ơi" được anh khắc sâu bằng mũi dao găm dính đầy máu khô trước giờ hy sinh. Nỗi nhớ quê hương hòa quyện vào tình yêu Tổ quốc đã hóa thân thành một tượng đài bằng đá xám vĩnh cửu giữa lòng đại ngàn biên thùy.



