Mảnh đạn còn lại trong chăn người chiến sĩ h50
Năm 1968, Hồ Thị Hương về Đoàn vận tải H50 sau thời gian công tác tại Ban An ninh tỉnh Bình Thuận. Bà được giao phụ trách Trung đội Trinh sát thuộc Đại đội 8, với 16 cán bộ, chiến sĩ. Năm 1971, bà bị thương tại Madagui. Sau khoảng 10 ngày điều trị tại bệnh viện dã chiến, khi vết thương vừa se miệng, bà tiếp tục khoác ba lô trở lại chiến trường. Mảnh đạn năm xưa vẫn còn trong chân bà cho đến hôm nay.
Năm 1968, giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, Hồ Thị Hương được điều động về Đoàn vận tải H50.
Trước đó, bà từng công tác tại Ban An ninh tỉnh Bình Thuận.
Về H50, bà được giao phụ trách Trung đội Trinh sát thuộc Đại đội 8, với quân số 16 người.
Đối với một người phụ nữ trẻ, nhiệm vụ trong chiến trường là thử thách rất lớn.
Nhưng những người lính H50 khi ấy không có nhiều lựa chọn.
Phía trước là nhiệm vụ.
Phía sau là quê hương và đồng đội.
Họ phải băng rừng, vượt suối, giữ liên lạc và bảo đảm cho các tuyến vận tải hoạt động.
Mỗi chuyến đi đều có thể gặp nguy hiểm.
Năm 1971, trong một lần hoạt động tại Madagui, bà Hồ Thị Hương bị thương.
Mảnh đạn M79 găm vào chân.
Bà được đưa về bệnh viện dã chiến để điều trị.
Nhưng chỉ khoảng 10 ngày sau, khi vết thương vừa se miệng, bà lại khoác ba lô lên đường.
Đối với bà khi ấy, nhiệm vụ vẫn còn ở phía trước.
Những người đồng đội vẫn đang chiến đấu.
Và tuyến vận tải vẫn cần người.
Bà trở lại chiến trường dù cơ thể chưa hoàn toàn bình phục.
Đó là quyết định cho thấy tinh thần của những người lính H50 năm ấy.
Họ không xem mình là những người đặc biệt.
Họ chỉ nghĩ rằng mình đang làm nhiệm vụ mà thế hệ mình phải làm.
Chiến tranh kết thúc.
Nhưng mảnh đạn năm xưa vẫn nằm lại trong chân bà.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, mỗi khi trái gió trở trời, vết thương lại đau nhức.
Đối với người khác, đó có thể chỉ là một vết thương cũ.
Nhưng với bà Hương, mảnh đạn ấy giống như một chứng nhân của lịch sử.
Nó nhắc bà về những năm tháng tuổi trẻ.
Nhắc về những người đồng đội.
Nhắc về những ngày tháng mà mỗi chuyến đi đều có thể là lần cuối cùng.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà về công tác tại Tỉnh đội Lâm Đồng, sau đó chuyển ngành sang Ty Giao thông vận tải.
Về địa phương, bà tiếp tục đảm nhận nhiều nhiệm vụ, từng giữ chức Bí thư, Chủ tịch UBND xã Phù Mỹ, huyện Cát Tiên cũ và Phó Chủ tịch Hội Nông dân xã.
Từ một nữ chiến sĩ giữa chiến trường, bà tiếp tục trở thành người cán bộ gắn bó với nhân dân trong thời bình.
Những kỷ vật chiến tranh được bà gìn giữ cẩn thận.
Tấm Huy hiệu Đảng, những kỷ niệm của thời H50 và đặc biệt là vết thương trong cơ thể đều trở thành một phần ký ức của cuộc đời bà.
Ngày nay, khi kể lại câu chuyện cho thế hệ trẻ, bà không chỉ kể về chiến tranh.
Bà kể về trách nhiệm.
Bởi thế hệ của bà đã từng sống trong những năm tháng mà yêu nước đồng nghĩa với sẵn sàng lên đường.
Còn thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, có điều kiện học tập và phát triển.
Vì vậy, cách tiếp nối đẹp nhất chính là sống có trách nhiệm, biết cống hiến và trân trọng những gì cha anh đã đánh đổi để bảo vệ.



