"Mảnh đạn nằm lại trong lòng đất mẹ, hay nằm lại trong chính thân thể người chiến sĩ, đều là những chứng nhân bất tử của một thời hoa lửa."
Bà Nguyễn Thị Cúc, sinh năm 1950, hiện sinh sống tại ấp Kênh 9, xã Hòa Điền, là nhân chứng lịch sử trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bà từng làm nhiệm vụ giao liên và trực tiếp tham gia chiến đấu trong đội hình Tiểu đoàn 307. Những thương tích chiến tranh còn lưu lại trên cơ thể bà là minh chứng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.

"Mảnh đạn nằm lại trong lòng đất mẹ, hay nằm lại trong chính thân thể người chiến sĩ, đều là những chứng nhân bất tử của một thời hoa lửa."
Trong những ngày tháng tri ân lịch sử, chúng cháu – những đoàn viên thanh niên hôm nay – đã có dịp được lắng nghe câu chuyện đầy xúc động về bà Nguyễn Thị Cúc (sinh năm 1950), hiện đang sinh sống tại ấp Kênh 9, xã Hòa Điền. Bà là một minh chứng rực rỡ cho tinh thần yêu nước quật cường của phụ nữ Việt Nam.
Trong những năm tháng đất nước gian khổ, bà sớm đi theo cách mạng và đảm nhiệm vai trò giao liên. Sau 4 năm thực hiện nhiệm vụ liên lạc, với mong muốn được trực tiếp ra trận, bà đã viết đơn xin đi chiến đấu và được biên chế về Tiểu đoàn 307.
Trong quá trình chiến đấu ác liệt, bà bị đạn bắn trúng đùi và ngực, để lại những vết thương rất nặng. Chiến tranh qua đi, nhưng dấu tích của nó vẫn còn hiện hữu: một mảnh đạn vẫn nằm lại trong cơ thể bà cho đến tận ngày hôm nay. Đó là dấu tích đau đớn nhưng cũng đầy tự hào của một thời hoa lửa.
Trước đây, gia đình bà không may gặp hỏa hoạn nên toàn bộ giấy tờ, huân chương và kỷ niệm chương đều bị cháy mất. Tuy không còn giấy tờ lưu giữ, nhưng những vết thương trên cơ thể bà chính là bằng chứng rõ nhất cho sự hy sinh và cống hiến cho độc lập dân tộc.
Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức cá nhân, mà là bài học thực tế nhất về lòng yêu nước. Đứng trước những hy sinh thầm lặng ấy, thế hệ trẻ chúng cháu hôm nay nguyện ra sức rèn luyện và đóng góp sức trẻ để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.


