Mảnh đạn nằm trong ký ức
Tôi là Trần Thị Minh Thư,hiện tại đang học tại trường Trung học Phổ Thông Anh Sơn 1.Hưởng ứng"Câu chuyện Thời Hoa Lửa"làm cho tôi chợt nhớ lại những mẩu chuyện thời tham gia kháng chiến của ông ngoại tôi,thường kể trong những dịp đại gia đình sum họp,đó là những mảnh ký ức đáng tự hào nhưng cũng là mảnh ký ức để lại cho ông nhiều ám ảnh nhất,bởi trong những mẫu ký ức đó ông thường kể lại cho chúng tôi nghe về khoảng thời gian vui vẻ ông hoạt động trong đơn vị nhưng cùng với đó là cả những khoảng thời gian tham gia cuộc chiến vô cùng khốc liệt, đã lấy đi tính mạng của những người đồng đội của ông. Nhân dịp hưởng ứng hoạt động này tôi sẽ kể các bạn nghe về một trận chiến tôi đã được nghe kể từ ông ngoại.
Vào dịp 27/7 ngày thương binh liệt sỹ,ông ngoại đang ngồi nói chuyện với các cụ cựu chiến binh trong xóm,các cụ đang kể về những ký ức thời tham gia kháng chiến và thật tình cờ tôi nghe được câu chuyện ông ngoại kể từ năm 1968.Thấy thế tôi bảo ông ngoại:"ông kể cho cháu nghe về những kỷ niệm của ông thời kháng chiến chống Mỹ đi". Lần này ông kể về Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân(1968)- cuộc chiến để lại cho ông nhiều kỉ niệm nhất. Trước khi kể, ông vén vài sợi tóc bạc và chỉ lên 1 vết sẹo trên đầu của ông, ông nói với giọng nửa thật nửa đùa: " trong đây vẫn còn 1 mảnh đạn đấy ", tôi thấy rất mơ hồ về lời ông nói, và ông bắt đầu kể về cuộc chiến mà ông đã tham gia. Ông cùng đồng đội đã từ Hà Nội vào đến Đà Nẵng sau đó nhận được chỉ thị " tiến công thần tốc " do Đại tướng Võ Nguyên Giáp phát lệnh, ông cùng đồng đội đã áp sát Sài Gòn trong chưa đầy một tháng và trong trận chiến đó vào 1 đêm ông cùng các đồng đội đang gác thì nghe thấy tiếng đạn, ông cùng đồng đội đã ngay lập tức đánh động và đáp trả lại,địch ở vị trí cao nã đạn xuống khiến cho thương vong là không đếm xuế và trong lúc ông đang bắn thì quay ra thấy đồng đội bị trúng đạn và hi sinh ngay lập tức, ông bảo: "Ông xác định là trong đêm đó có thế là mình sẽ hy sinh, thì đúng 1 lúc sau ông bị 1mảnh đạn xuyên qua mũ rồi từ lúc đó là không còn biết gì hết ", đến lúc ông tỉnh lại thì thấy may vì các cụ phù hộ nhưng cũng rất buồn vì nghe tin những người đông đội của mình đã hy sinh trong đêm đó .
Đến bây giờ mảnh đạn vẫn nằm trong bộ phận lưu trữ kí ức của ông, nên lâu ông vẫn phải đi khám để xem viên đạn có di chuyển sâu hơn không, và thật may qua mấy chục năm trôi qua mảnh đạn vẫn nằm nguyên ở đó, nó là 1 dấu ấn đặc biệt của ông nhưng cũng vì nó mà đến mỗi khi giao mùa ông rất hay đau đầu và lâu lâu cũng nhớ nhớ quên quên. Khi biết câu chuyện của ông khiến tôi vô cùng bất ngờ vì từ nhỏ đến lớn hình ảnh của ông đối với tôi là 1 người ông chiều cháu-đặc biệt là tôi. Đến bây giờ ông vẫn rất mạnh khoẻ chỉ là đôi lúc mắc những căn bệnh tuổi già nhưng tất cả đều vượt qua và ông luôn bảo: " Người lính cụ Hồ thì không gì là không vượt qua". Và hằng năm ông vẫn thường xuyên đi họp hội cựu chiến binh để ôn lại những kỉ niệm xưa và ông cũng bảo:"mỗi năm lại thấy vắng đi mấy đồng chí" .



