Cựu chiến binh

Mảnh đạn trong đầu- Dấu ấn một thời không quên

Ninh Bình17/04/2026Tuyết Mai (Đoàn xã Bình An, tỉnh Ninh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác là Nguyễn Văn Hiếu – một người lính đã đi qua chiến tranh, mang theo trong mình không chỉ ký ức mà còn cả một mảnh đạn còn nằm lại trong đầu suốt mấy chục năm qua. Có người hỏi bác: “Đau không bác?” bác chỉ cười. Đau chứ… nhưng nỗi đau ấy không còn là của riêng tôi nữa, mà là dấu tích của một thời mà cả dân tộc cùng đi qua lửa đạn.

Bác sinh ra ở vùng quê nghèo thôn 4 An Nội, xã Bình An. Tuổi thơ của tôi gắn với đồng ruộng, với những buổi chăn trâu, những ngày đói kém, nhưng cũng đầy ắp tình làng nghĩa xóm. Lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, tôi sớm hiểu rằng, muốn có hòa bình thì phải có người đứng lên chiến đấu. Năm bác vừa tròn đôi mươi, bác viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy, trong lòng chỉ có một suy nghĩ giản dị: “Nếu mình không đi, thì ai sẽ đi?”. Mẹ bác khóc, nhưng vẫn gói ghém cho bác ít gạo rang, dặn dò: “Con đi giữ nước, mẹ tự hào, nhưng phải sống mà trở về…”. Lời dặn ấy theo bác suốt những năm tháng chiến trường.

Bác được biên chế vào đơn vị bộ binh, hành quân vào miền Nam. Những ngày hành quân gian khổ, sốt rét rừng, thiếu ăn, thiếu nước… nhưng không ai kêu ca. Đồng đội trong đơn vị bác động viên nhau bằng niềm tin: ngày thống nhất đang đến gần.Rồi bác trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh – trận đánh cuối cùng, quyết định số phận của cả dân tộc. Không khí lúc đó không thể nào quên. Tiếng pháo, tiếng súng dồn dập, đất trời như rung chuyển. Bác chia sẻ : " Giữa làn khói lửa ấy, chúng tôi chỉ có một mục tiêu: tiến lên, giải phóng Sài Gòn, thống nhất đất nước". Trong một trận đánh ác liệt, khi đơn vị đang tiến công vào vị trí địch, một tiếng nổ lớn vang lên. Bác chỉ kịp thấy một luồng sáng lóe lên rồi ngã gục. Khi tỉnh lại, đầu đau như búa bổ, máu chảy ướt cả vai áo. Đồng đội dìu bác ra khỏi trận địa. Sau này, bác sĩ nói một mảnh đạn đã ghim vào đầu tôi – không thể lấy ra vì quá nguy hiểm. Bác trở thành thương binh từ đó.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, bác nằm trên giường bệnh, nghe tin chiến thắng qua chiếc loa nhỏ. Nước mắt bác cứ thế chảy. Bác khóc vì vui, vì tự hào… và cũng vì nhớ những đồng đội đã không còn nữa. Họ đã nằm lại đâu đó trên dải đất hình chữ S này, không kịp thấy ngày hòa bình. Sau chiến tranh, bác trở về quê hương. Cuộc sống không dễ dàng. Những cơn đau đầu hành hạ mỗi khi trái gió trở trời, di chứng chiến tranh khiến sức khỏe giảm sút. Nhưng bác chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Bác lập gia đình, làm ruộng, nuôi con, sống một cuộc đời bình dị như bao người. Có những đêm, ký ức chiến tranh lại trở về. Tiếng súng, tiếng bom, tiếng gọi nhau giữa chiến trường… tất cả như vẫn còn nguyên. Nhưng mỗi lần như vậy, bác lại nhắc mình: mình còn sống là may mắn, là để kể lại cho thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Bây giờ, khi tóc đã bạc, bác thường ngồi trước hiên nhà, nhìn lũ trẻ trong làng cắp sách đến trường. Bác nói " Tôi mừng vì chúng được sống trong hòa bình, không phải nghe tiếng bom rơi đạn nổ như chúng tôi ngày trước".

Nhiều đoàn thanh niên, học sinh đến thăm, hỏi bác về chiến tranh. Báckể, không phải để gợi lại nỗi đau, mà để các cháu hiểu giá trị của hiện tại. Bác luôn nói: “Các cháu không cần cầm súng như chúng tôi ngày xưa. Nhưng các cháu phải biết giữ gìn đất nước bằng tri thức, bằng trách nhiệm, bằng tình yêu Tổ quốc.”

Mảnh đạn trong đầu Bác vẫn còn đó – như một “nhân chứng sống”. Nó nhắc bác nhớ về một thời đã qua, nhắc bác trân trọng từng ngày đang sống. Bác không coi mình là anh hùng. Bácchỉ là một người lính may mắn được trở về. Nhưng nếu được chọn lại, bác vẫn sẽ lên đường. Vì Tổ quốc. Vì hòa bình. Vì những thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn