Bài viết

MẢNH ĐẠN TRONG NGĂN KÉO VÀ KÝ ỨC TUỔI THƠ ĐÔI MƯƠI

Hải Phòng22/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ tại Thái Nguyên, ông tôi có một chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà ông coi như báu vật. Ngày bé, tôi cứ ngỡ trong đó đựng vàng bạc, nhưng khi lớn lên, được ông cho phép mở ra, tôi mới ngỡ ngàng: bên trong chỉ là một mảnh kim loại xù xì, hoen gỉ và một tấm ảnh đen trắng đã sờn góc.


 Ông bảo: “Đây là ‘hoa lửa’ của đời ông đấy cháu ạ.”


 Mảnh kim loại ấy là một mảnh bom còn sót lại từ trận đánh năm xưa, còn tấm ảnh là chân dung một người đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Qua lời kể chậm rãi của ông, cả một bầu trời “thời hoa lửa” hiện ra trước mắt tôi – một thế hệ thanh niên ngày ấy ra trận với tâm thế nhẹ tênh, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, nhưng tình đồng chí lại nặng sâu hơn núi. 


Ông kể về những đêm hành quân xuyên rừng, những bát cơm sẻ nửa, những cơn sốt rét rừng hành hạ nhưng tay súng vẫn không rời. Có những người lính trẻ đi vào chiến trường, hành trang mang theo chỉ là cuốn sổ chép đầy thơ và nỗi nhớ người yêu ở hậu phương. Họ yêu, họ sống và họ hy sinh một cách giản dị, rực rỡ như những đóa hoa nở giữa rừng đạn lửa.


 Cầm mảnh đạn trong tay, tôi chợt hiểu rằng hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay không chỉ được xây dựng bằng gạch đá, mà bằng máu xương và thanh xuân của một thế hệ anh hùng. Những câu chuyện ấy không được viết hết trong sách giáo khoa, nó nằm trong hơi thở của những người như ông, trong những kỷ vật lặng im nhưng đầy sức nặng.


 Là một người trẻ của thế kỷ 21, tôi tự hỏi: mình sẽ làm gì để ngọn lửa ấy không bao giờ tắt?


 Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” chính là câu trả lời. Chúng tôi không chỉ kể lại lịch sử, chúng tôi đang “số hóa” những ký ức, dùng công nghệ để những thước phim, những bài viết này chạm đến trái tim của hàng triệu người trẻ khác. Để mỗi khi nhìn vào quá khứ, chúng ta biết trân trọng hiện tại và vững bước tới tương lai. 


Thông điệp gửi gắm: “Lịch sử không chỉ để ghi nhớ, lịch sử là để tiếp nối.”


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn